Cây Anh Túc Đỏ

26/02/202120:48:00(Xem: 3394)


redpoppy



 [Lời của cây Anh túc.]

  

 

Điều kỳ diệu

là không có

trí tuệ.

Tình cảm:

Ô, tôi có;

nó điều khiển tôi.

Tôi có chúa trên thiên đàng

là mặt trời,

tôi nở hoa vì chúa,

hiến dâng con tim đang bừng lửa,

lửa như chúa trời hiện thân.

Hạnh phúc có thể là gì

nếu không phải con tim?

Ô, các anh chị em,

thuở xa xưa, đã có lần,

phải chăng các người

đã từng giống tôi,

trước khi được làm nhân loại?

Phải chăng các người

đã tự nguyện

hiến thân ít nhất một lần,

rồi không bao giờ

dâng hiến lần nữa?

Nhân danh sự thật

tôi phê phán

cách sống của các người hiện nay.

Tôi nói vì tôi đang héo úa.

 

 

Louise GluckNgu Yên chuyển dịch

The Red Poppy / Cây Anh Túc Đỏ
từ tập thơ The Wild Iris / Hoa Diễn Vĩ Hoang Dại

*Độc giả có thể tải toàn bộ tập thơ Hoa Diên Vĩ Hoang Dại / The Wild Iris - Ngu Yên chuyển dịch xuống từ link này: file:///C:/Users/HoaBinh/Downloads/The_Wild_Iris_Hoa_Dien_Vi_Hoang_Di_Loui.pdf

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một sáng mùa Xuân ngập ánh hồng, / Một cung đàn ấm khắp Tây, Đông. / Một rừng thông điểm trời mây biếc, / Một vũng vàng tô biển nước trong. / Một khối bao la hoa lá trổ, / Một bầu bát ngát sắc hương nồng. / Một tia nắng đẹp soi muôn cõi / Một chữ là mang một tấc lòng.
Thưa người nước mắt bình minh/ Cái trong veo để phục sinh lại đời / Thưa người những bước rong chơi / Đưa nhau ngàn dặm nụ cười tung tăng / Sóng cao vực thẳm thưa rằng / Chân con kiến bé cứ lằng lặng đi / Mùa nào hút cánh thiên di /Qua sông núi biếc. Sợ gì nắng mưa
Thơ của hai nhà thơ Thy An & Kim Loan...
tết đến. công viên vắng, nơi đây | hàng cây chìm trong lớp sương mù dày đặc | những hình ảnh hiện ra trong đầu không lớp lang gì hết | trái ớt khô lá dong khô cội mai già chết
Nàng muốn anh là của nàng / Dẫu chỉ trong phạm vi một câu chuyện / Có thể yêu anh nửa cuộc đời / Đem hạnh phúc của mình / đánh đổi một cuộc chơi...
sáng sớm ngày thứ tư / như thường lệ / hoàng tử be bé dẻo miệng khua môi / bội ước / bội tín / bội tình / và như thường lệ hoàng tử be bé bội thực / lộn nhào trên con dốc...
Trong vũ điệu day dứt của hoang mạc gió, lữ khách dừng lại, gõ cửa. Căn nhà trống mùa đông. Bàn tay lạnh quẹt một que diêm, nhen lên nỗi buồn, thảng thốt những ước mơ ngày cũ theo tro bụi bay lên, buồn bã như những lời em sắp nói, như ánh lửa lụi tàn, như tuổi thơ đi qua… Có tiếng chuông xa đâu vọng về, đơm hoa trong bóng tối lời nguyện cầu, lữ khách cảm thấy móng vuốt của băng giá tan ra bởi niềm khát khao cháy bỏng… Tuyết rơi trên ô cửa sổ, lấp lánh một nỗi chờ.
Ừ xuân uyển chuyển như em bước / Mỗi khoan thai là mỗi nhành mai / Cớ gì anh lại như... chú chuột? / Để em mang vuốt giấu trong tay?...
Đàn bà trong chiến tranh không giống hình vẽ hay tiểu thuyết. Giống búp bê biết nói, thời bình giá cao thời chiến giá rẻ. Thời nào cũng dễ thay áo cởi quần. Để búp bê nằm xuống, nó nhắm mắt. Bóp mạnh vào thân, nó kêu. Lúc lắc, nó tự động nói. Nhưng đàn bà chỉ giống, không phải búp bê vì khóc ra nước mắt thật.
Thơ của ba người, Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An, Trịnh Y Thư...