Việt Lives Matter

06/04/202110:14:00(Xem: 5656)
Minh họa Duy Thanh
Tranh minh họa: Duy Thanh

 


Chiều chạng vạng, trên đường phố vắng,

Người đàn ông Á Châu đi bộ,

đội mũ sụp che đầu.

Bốn thanh niên da trắng xuất hiện, vây quanh.

Người đàn ông quỳ xuống,

rồi bất chợt phóng lên,

tay đấm, tay chặt,

đá song phi.

Bốn thanh niên ngã nhào, bất động.

Người đàn ông từ tốn bỏ đi,

khuất vào bóng tối.

Xem đoạn phim Lý Tiểu Long,

sướng quá.

Tự động đấm đá vào không khí.

Ước gì có kẻ kỳ thị đứng đâu đây.

 

Dân ta, Lý Trần Lê Nguyễn…

Những ai chống Black Lives Matter?

Những ai hăm dọa đánh giết đồng hương đối lập?

Đang ở đâu

giữa Yellow Lives Matter vật vã?

 

Chiều chạng vạng, trên đường phố vắng,

Người đàn ông Á Châu đi bộ,

đội mũ sụp che đầu.

Hai thanh niên da trắng xuất hiện, chận đường.

Người đàn ông quỳ xuống,

rồi bất chợt phóng lên,

chạy thật nhanh

khuất vào bóng tối.

Bỏ lại sau lưng một dĩ vãng anh hùng.

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những tương phản | chiều sâu và bề mặt | hai bên của đồng tiền không nhìn thấy nhau, là một nhưng xa lạ | Cháy lên hay tan vào đất | lá đơn sơ chỉ có hai chọn lựa
Ghi lên đá một thuở áo sờn vai / Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng / Nợ máu xương, nợ người lận đận / Của một thời vàng tím trẻ trai...
Nhà phê bình văn học Trung Quốc đời nhà Thanh, Viên Mai, có nói, “Làm người không nên có cái tôi, nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. Thi hào Tagore cho rằng, “Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ảnh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong”. Cả hai nhận định này đều đề cao cái Tôi-làm-Thơ, và cách biểu hiện những thuộc tính về Tôi ấy như thế nào trên ngôn từ thơ. Có hai yếu tố không ai phủ nhận được là cảm xúc và sáng tạo, chính hai yếu tố này định hình phong cách của nhà thơ. Cảm xúc thực được chuyển tải qua thi ngữ, thi ảnh mới mẻ, cá biệt, thì thơ càng có sắc thái nổi bật để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, dường như không quá để nói rằng điều này định đoạt sinh mệnh một bài thơ. Thơ chỉ thực sự sống khi nó phản ảnh được bản ngã độc đáo của nhà thơ.
Thơ của hai thi sĩ Thy An & Lê Minh Hiền
Nhận được bài thơ của người bạn Phạm Xuân Tích, tôi thấy bài thơ của ông bạn khá độc đáo và lý thú, tôi mạo muội viết lại sao y bản chính – cả hai bản tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt cũng của ông ấy, để hầu các vị đọc cho vui...
là khi nước mắt khô đi | mọi thứ đều trở nên dư thừa | hiểu biết càng vô hiệu | những đốm loang không thể tẩy xóa
Tôi trôi tuổi ấu thơ, từ quê hương cùng khổ, rau dưa khoai sắn / Tôi trôi từ chợ quán rường, cái đình làng, ngôi trường tiểu học, áo lấm lem màu mực tím mẹ mới mua, cùng cây viết lá tre, trang giấy tự túc, vàng khè, không trông rõ chữ...
Rõ ràng, có tai không nghe, | có mắt không thấy, | có tay chỉ thòng lòng, | có chân chỉ đi lui đi tới, | duy nhất có miệng, người nói không ngừng.
tình yêu lạnh như biển | những cái giống không cùng đời | có thể là một vì sao nhỏ bé | có thể là một nét mày hung tợn | trả treo trước gi
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Thy An...