Cảnh đời tháng tư

10/04/202112:08:00(Xem: 4096)
ann phong
Tranh minh họa: Ann Phong

 

 

tháng tư

người đàn bà sang trọng xách chiếc giỏ

chứa con chó lông xù màu trắng

vuốt ve như báu vật, đứng xếp hàng trước tiệm bánh mì

tình cảm giữa người và thú hơn hẳn người và người

chẳng cần ai giải thích

 

tháng tư

người đàn ông co ro xin tiền nơi cửa chợ

đắp bao nhiêu chăn rách

vẫn run vì gió

nụ cười méo mó như một lời van xin

-giúp người nghèo khổ hơn mình-

luôn là bài tập nhắc nhở

cho những ai đã từng nghèo khổ, bây giờ giàu có

 

tháng tư

vợ chồng già dẫn nhau ra phố

nắm chặt tay nhau sợ ngã

leo lên chiếc xe điện màu vàng

Bruxelles êm đềm mùa dịch

một câu hỏi không nghe trả lời

câu hỏi thứ hai bắt đầu bực dọc

tình yêu xế chiều luôn gai góc và đầy những khắc phục

vẫn chứa nhiều câu hỏi

với những trả lời không cần thiết

 

tháng tư

hạt bụi trên bàn mài miệt

góc, cạnh lăn lóc, ngón tay vu vơ

sách vở, nhang trầm và đồ vật

cũ xưa và cổ xưa có gì khác nhau?

tiếng Việt thâm thúy biết chừng nào

kẻ ngu tưởng văn chương là trò chơi vung vít

người hiền gọi là ‘lang thang chữ nghĩa’

đi hoài không tới đích

 

tháng tư

những con sâu bò ra bị chim ăn

nhớ lại bao cảnh đời năm xưa

chiến tranh khốc liệt

nước mất nhà tan

cũng ngày tháng tư

ma quỷ xưng tụng hòa bình

người vẫn giết người bằng chủ thuyết dã man

thân phận dân tộc

nổi trôi vô định

 

tháng tư

đóng cửa tắt đèn

kéo màn cài then

chút mùa đông sót lại

cơn gió lạnh mang theo chữ nghĩa

trôi theo sương gió

chắc cũng là lang thang dư thừa ?

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của ba người: Nguyễn Hàn Chung, Lê Hưng Tiến & Trịnh Y Thư...
Một chút gì gợn lên nơi mùi cà phê sáng, nơi tách trà nhâm nhi buổi xế chiều, nơi ly vang đỏ nồng đêm tối, làm cồn cào nhớ đến câu thơ đã đọc từ lâu lắm, thơ xưa chăng, nhưng sao cái rung động hôm nay về nó vẫn làm ta xao xuyến đến vậy.
khuôn trăng gần đầy, rất sáng / vỏn vẹn một mảnh tình che đậy / cơn ái ân vụt tắt / hừng hực thanh âm / rồi những giấc mơ thì thầm...
Bài thơ của nhà thơ Trần Mộng Tú được đọc tại tiệc mừng Thượng Thọ và Vinh Danh Nhà Văn/Giáo Sư Doãn Quốc Sỹ do nhiều hiệp hội tổ chức (gồm Hội Cựu Giáo Chức, Hội Hùng Sử Việt, Viện Việt Học...)
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...