Điếu Từ

10/04/202117:20:00(Xem: 5512)

TT Thích Tue Giac 01

 

Chuông vào thiền tỉnh thức:
Nghe tin Thầy ra đi...
Mùa Xuân pháp hội ngân huyền diệu,
Vọng hưởng kinh cầu San Diego, Cali!

Kính bạch giác linh Thầy:

Cõi trung ấm ngõ phù du vừa mở,

Giấc miên trường thân thế tịch liêu.

Mây tụ tán, đời diệt sinh là thế đạo,
Khách trần gian thường hợp ít tan nhiều.


Nhớ linh xưa!
Người đã viết trong văn tuyền tự truyện:


” Phải một lần chết đi
để muôn đời sống lại.
Phải buông thỏng hai tay
cho toàn thân thư thái,
nhảy thẳng vào vực sâu không đáy.
Đừng tiếc nuối hay bám víu mảy may.
Hãy hoàn toàn vô tác và bản ngã tan theo khói mây…”

Ngày đã đến:
Lời tự bạch thành tràng phan pháp khí.
Thiền giả về trên đạo lộ hoàn nguyên.

Nhớ Thầy xưa:
Xuất thân miền đồng bằng sông Cửu Long,
Mơ đi tu từ thuở hoa niên,
Nuôi lớn mãi chí sông Hằng biển Thái.
Tâm thành đối ứng thiện duyên.
Gặp được Chân sư Hoà thượng Trúc Lâm,
Ơn pháp nhủ nghìn khơi không đổi hướng.

Thầy ra đi...
Công hạnh pháp vi còn tịch chiếu.
Ba mươi lăm năm tuổi Đạo,
Một đóa tỏa hương thiền,
Khi ở Việt Nam nhập chúng đồng tu,
Năm dài nhập thất thể nghiệm tinh chuyên,


Theo bóng Ân Sư khai sơn tự viện.

Thuở hoằng dương châu Âu, châu Mỹ,

Ánh đạo vàng trải rộng muôn phương;

Công hạnh tròn đầy cố quốc tha hương,

Vẫn an lạc khi vô thường chợt đến.

 

Nhớ ơn Thầy:

 

Tân viên tịch qua bến đò đại hải,

Rước Thầy đi về lại cõi sơ xưa.
Cảnh Phật tâm an suối vàng tự tại,

Cung bái Thầy về không lại hoàn không.

 

Người đi sau…

Thương kính hai hàng,

Lệ nhỏ xuống giữa đài sen cánh mỏng;

Thầy còn đây Phật Tánh hiện trong tâm:

Những bài pháp trùng trùng quy ảnh hiện,
Những dòng văn đạo hạnh chân phương,
Những bài thơ trầm lắng hồi chuông,
Vẫn lưu dấu không mờ nơi cửa Phật.

Bái vọng giác linh Thầy:

 

TT Thích Tue Giac 02 

 

Như bài thơ cuối cùng,

Rỗng lặng thênh thang Thầy lên tiếng hát,

Lời lời ý ý miên man.

Bài kệ an nhiên thị tịch lên đàng:

 

Hát rằng:

Một khắc trừng tâm Tuệ Giác bày,
Muôn đời dứt sạch tướng lầm sai.
Thân không tâm trụ vô gia nghiệp,
Dậm nát càn khôn bặt dấu hài.

Tâm trong dứt tướng vô trụ hoàn không,

Thầy đi rồi…

Thầy đang đến!

Đạo Phật muôn trùng: Có nghĩa Không.

Nam mô tiếp dẫn Tâm Không Thường Tự Tại.

Sacramento, 10- 4- 2021

Nguyên Thọ Trần Kiêm Đoàn

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
bao giờ tượng tạc như in | thì xin chất ngọc | nhắn tin về đời | một lần | [có] | một lần thôi | ngoại vi men dã chấm cười tinh khôi
Victoria Amelina là một nhà thơ, tiểu thuyết gia người Ukraine. Khi Nga tiến hành cuộc xâm lược toàn diện vào đất nước của cô vào năm 2022, cô đã dành phần lớn thời gian viết lách để ghi chép và nghiên cứu về các tội ác chiến tranh. Amelina hiểu rõ những rủi ro, nguy hiểm mình sẽ gặp phải với công việc này, với tư cách là một công dân chọn ở lại đất nước của mình trong chiến tranh, và với tư cách là một nhà văn phải đối mặt với một đội quân xâm lược đang muốn tiêu diệt bản sắc dân tộc mình. Cô đưa con trai đến nơi an toàn ở Ba Lan, nhưng bản thân trở về tiếp tục sống và làm việc tại quê hương. Khi Kyiv bị ném bom vào đầu mùa hè, cô đã quan sát các vụ nổ từ căn hộ của mình và viết: “Chiến tranh là khi bạn không còn có thể theo dõi nỗi mọi tin tức và khóc về những người hàng xóm đã chết thay cho bạn cách bạn vài dặm. Tuy nhiên, tôi muốn chúng ta sẽ bằng mọi cách không quên tên của họ.”
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...
thăng trầm lên xuống / như những bậc đá trên đồi xanh / tóc bay theo gió / mùa hạ êm đềm thắp lửa mặt trời / trong từng đôi mắt mong đợi / dõi cánh chim bay xa...
Chân trời không ánh sáng | không tối đen | có màu sắc điên trong màn mắt kẻ loạn trí. | Mọi người chí tử nâng cao đời sống rộn rịp. | Chụm mũi lại hít thở một nắm không gian.
Xa hơn sự đau yếu của ông | Những con sói vẫn chạy qua những cánh rừng xanh, | Dòng sông quê không bị lôi cuốn bởi những bến cảng tân thời...
Thơ của Trần Yên Hòa & Lê Minh Hiền
Quả dâu trăng trắng | nước da hồng hồng | nào ai biết được | rượu còn hay không
Không phải sống làm người buồn bã. | Người làm cho sống buồn. | ‘Cái biết buồn’ khi ‘cái biết’ đến gần ‘cái không biết’ | bắt được hơi gió lạnh rùng mình | cảm được cõi trống trải | nơi con người sợ hãi.
Những đoản khúc của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung...
Em đầu hàng hy sinh thân thể | Thế giới lạnh lùng thân phận người dưng | Ngày mai máu chảy không ngừng | Ngày mai máu đẫm khắp vùng phố quê.
Lục bát mới của nhà thơ Nguyễn-hòa-Trước
Từ “Cha” chỉ là một tên gọi khác của lòng yêu thương. (Fanny Fern)