năm tanka u uẩn

09/12/202109:14:00(Xem: 3383)

vanity

All is vanity / Tất cả chỉ là phù phiếm (Ecclesiastes 1:2)

 

1.

sung sức chốn quan trường

hắn ba hoa tung hô nhào lộn

đúng kiểu cách kinh điển

của con bọ hung viên phân vô

tư viên mãn viên thành hồ hởi

 

2.

ngủ ngày như chuột cống

đêm dài đêm náo nức chạy rong

ngúng nguẩy bất cần đời

nàng quay ngoắt vùng vằng giận dỗi

chờ tiệc tàn chịu đấm ăn xôi

 

3.

trong canh bạc trần trụi

chới với giữa từ trường nghiệt ngã

những bậc thang tối đen

ngất ngưởng che khuất ngày ám khói

chốn băng đảng mua bán linh hồn

 

4.

chuyện kể không đầu đuôi

không tình tiết kết thúc có hậu

rối nùi không bài bản

nàng vỉa hè gục đầu cúi mặt

hắn phơi mình phố cũ hỗn mang

 

5.

sau cơn sốt nhừ tử

cú sốc lộn ngược giữa ban ngày

chưa hẳn là phim noir

nhưng mưng mủ với thuyết định mệnh:  

có một ngày cứt lộn lên đầu.    

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi một mình anh thích Nghĩ đến hình ảnh chúng ta bên nhau: Khi bên nhau anh lại nghĩ Anh thích được ở một mình.
Khi mặt trời bỏ đi / tuyết đầu mùa tìm đến / những cánh tay màu trắng / cầm trái tim trẻ em
Hai bài thơ của nhà thơ Trần Hoàng Vy...
mùa thu bỏ đi khi khu rừng không còn lá đỏ / ước mơ tan theo sương / xin ngôn ngữ viết lên lời yêu thương man mác / như con chim trên cành cất tiếng kêu thật nhẹ...
"Rơi" là một bài thơ trích trong tuyển thơ Tháng Năm Là Mộng Đang Đi của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh MInh, xuất bản nay mai. Chỉ trong một bài thơ ta có thể có cái nhìn trải rộng bao quát về kiếp người, từ lúc "Rơi vào bụng mẹ đầu thai," cho đến lúc "Hóa thân sương hạt chơi vơi cõi ngoài." Và giữa hai mốc điểm đến và đi đó, là: Tan sương bao kiếp giấc mơ / Trôi đi bao nỗi ngẩn ngơ kiếp lời / Dường như là tôi đang rơi… Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc...
hình bóng xa xa bên trái, em chỉ tôi | nụ cười cô lập | những tòa nhà gắng sức cào bầu trời mà không gây thương tích | vẻ đẹp, tay người | giấc mơ vô tận, những con số chồng chất lên nhau
Thơ của ba người: Nguyễn Hàn Chung, Lê Hưng Tiến & Trịnh Y Thư...
Một chút gì gợn lên nơi mùi cà phê sáng, nơi tách trà nhâm nhi buổi xế chiều, nơi ly vang đỏ nồng đêm tối, làm cồn cào nhớ đến câu thơ đã đọc từ lâu lắm, thơ xưa chăng, nhưng sao cái rung động hôm nay về nó vẫn làm ta xao xuyến đến vậy.
khuôn trăng gần đầy, rất sáng / vỏn vẹn một mảnh tình che đậy / cơn ái ân vụt tắt / hừng hực thanh âm / rồi những giấc mơ thì thầm...