Màu Thời Gian

29/01/202215:57:00(Xem: 3168)

altar

 


Mẹ ạ, Tết này con già lắm

Già hơn cả Mẹ thời mới sang

Con mang tóc trắng mình ra nhuộm

Ngỡ là mình nhuộm được thời gian

 

Thời gian có màu không hả Mẹ

Sao mỗi người nhìn thấy khác nhau

Hay tại chúng ta đều loạn sắc

Nên thời gian luôn phải thay màu

 

Chùm hoa ngày Tết sao mà đẹp

Mầu nào cũng giấu được nỗi buồn

Dưới cánh hoa có giọt nước mắt

Vẫn ngọt ngào gọi khẽ “Quê Hương”

 

Nén nhang ngày Tết sao mà thơm

Khói bay vào mắt làm mắt buồn

Mắt buồn nhưng chỉ ngân ngấn lệ

Tuổi con đã hiểu lệ như sương

 

Sương rồi cũng sẽ tan theo nắng

Tóc theo mây trắng bay bạt ngàn

Mẹ ạ, Tết này con già lắm

Biết là không nhuộm được thời gian.

 

– Trần Mộng Tú

(Xuân Nhâm Dần, 2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chẳng nhớ ngày nào. tháng nào / Đi qua vùng đất máu chảy ấy / Máu từ bàn chân mẹ. bàn chân em / Những vết máu từ ngày. tháng, năm, đó...
Thơ của hai thi sĩ: Thy An & Nguyễn Hàn Chung...
Dấu thời gian để lại trên con đường nó đi qua là tàn phai, là những đổi thay tác động vào tâm thái vui buồn của ta, tạo nên hoài niệm, và ước mơ. Vậy cái lúc đang thở, bạn có biết thời gian đang có mặt không, và có nhìn kỹ người bạn đồng hành ấy không. Phải chăng lúc dừng lại đó là ta đang thức cùng hiện tại? Trong Kinh Người Biết Sống Một Mình, Đức Phật dạy: Đừng tìm về quá khứ/ Đừng tưởng tới tương lai/ Quá khứ đã không còn/ Tương lai thì chưa tới/ Hãy quán chiếu sự sống/ Trong giờ phút hiện tại/ Kẻ thức giả an trú/ Vững chãi và thảnh thơi.
nếu có sấm về thế kỷ này | nếu biết chủ nghĩa sẽ chết | nếu biết chính nghĩa không còn ai tha thiết | có bao nhiêu người nằm xuống | có bao nhiêu người trôi trên biển
Hôm qua / ở đây là ngày đầu mùa xuân / tờ lịch rơi xuống một nụ đào / Tháng Ba sắp hết / Tháng Tư như lệ sắp trào...
Thơ của hai nhà thơ: Trần Mộng Tú & Vĩnh Ngộ...
Để có một Paris, biết bao lần Thượng Đế phải suy nghĩ? Để có một sông Seine, biết bao lần Thượng Đế phải sửa đổi số phần?
ý hẳn trời là mây sao | nơi tồn đọng của điệu chào mân côi | về tôi về giữa núi đồi | về tôi chút nắng và môi thầm thì
Thơ của hai thi sĩ: Trần Yên Hòa & Quảng Tánh Trần Cầm...
Thơ của hai thi sĩ: Thy An & Lê Minh Hiền
Thơ của các nhà thơ Nguyễn Quốc Thái, Nguyễn Thị Khánh Minh, Lưu Diệu Vân, Trần Hạ Vi, Trần Hoàng Vy.
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung
Bước huyền đồng trôi nhẹ | tay với hái sắc màu | đi. ta đi về nhé | nữa, cơ cầu có nhau