Tháng hai mùa bất chợt

02/02/202207:39:00(Xem: 2936)
DTChinh_2
Tranh Đinh Trường Chinh.

 

tháng hai

ngôi nhà xám có ánh sáng hắt ra

như ân huệ sót lại của đêm

người con gái ngồi cạnh bàn hoa

nhớ trăm điều cổ tích

ngón tay mân mê

trên những trang sách cũ già

 

buổi sáng hiên nhà  

nâng niu ly trà tay ấm

tâm cảnh trùng hợp vào thứ hạnh phúc mong manh

như hoa trên mặt nước, như nắng trên cỏ xanh

con sáo nhỏ hát ca ngày gió lạnh

 

thấp thoáng mảnh tình sông núi

chảy ra từ đêm vô thanh

ma lực của dòng sông đỏ sẫm

phù sa say đắm ngực da trần  

vói tay hứng lấy mùa bất chợt

tơ trời bay từng sợi loanh quanh

 

một góc vườn đâu đây lãng mạn   

yếu ớt của ngôn từ không tả hết

mùa xuân viễn xứ trong tâm tưởng

câu chữ bỗng trở nên diễm ảo

vun xới bài thơ đứt đoạn

rải lên hoa cỏ vô thường …

 

– thy an

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thưa các đấng thi hào, quý vị có hiểu nghe đọc thơ dở quả là sự xúc phạm đến trí tuệ và thính giác? Whiskey 18 tuổi cũng có lúc chua như cứt mèo! Nàng thơ ơi, người ta nói em đã qua đời bên Pháp, sao còn hiện hồn về giữa bàn nhậu tối nay!
chẳng muốn ăn. | đồ ăn như giấy bìa, | nuốt vô muốn ói, | bịnh càng thêm bịnh.
sắc màu huyễn ảo như áo em trong mơ | xuân hạ vu vơ | buổi sáng bận lòng thiếu chữ bài thơ
Những hệ lụy cuộc đời | Có khi là hạnh phúc | Mỗi một phút gọi mời | Đau thương và ngã gục
Như thế là qua những ngày tròn 50 năm sau ngày ba mươi tháng tư của năm 1975. Tôi nghiệm ra một điều rằng, đó là những con số rất ít người quên, và rất nhiều người sử dụng các con số trong nhóm 30/4/1975 để dùng trong tên (username) và mật khẩu (password) trong các ứng dụng tin học. Thêm nữa, bạn sẽ thấy rằng những con số này khi viết thành số và khi viết thành chữ sẽ cho bạn các cảm xúc khác nhau. Trời ạ, khó quên tới như vậy sao.
tôi rị mọ lục lọi trí nhớ | chỉ còn năm ba mảng vớ vẩn bâng quơ | ai thương hại quăng vào tôi | và tôi không kịp né
Tôi quay đi | những đứa bé còm cõi ngày mai sẽ ra sao | có thở hơi cuối cùng trong vòng tay bê bết căm hờn và nước mắt | có để lại anh trai nghiến răng thể thốt | một ngày lớn khôn trả truyền kiếp hận này