Tháng hai mùa bất chợt

02/02/202207:39:00(Xem: 2949)
DTChinh_2
Tranh Đinh Trường Chinh.

 

tháng hai

ngôi nhà xám có ánh sáng hắt ra

như ân huệ sót lại của đêm

người con gái ngồi cạnh bàn hoa

nhớ trăm điều cổ tích

ngón tay mân mê

trên những trang sách cũ già

 

buổi sáng hiên nhà  

nâng niu ly trà tay ấm

tâm cảnh trùng hợp vào thứ hạnh phúc mong manh

như hoa trên mặt nước, như nắng trên cỏ xanh

con sáo nhỏ hát ca ngày gió lạnh

 

thấp thoáng mảnh tình sông núi

chảy ra từ đêm vô thanh

ma lực của dòng sông đỏ sẫm

phù sa say đắm ngực da trần  

vói tay hứng lấy mùa bất chợt

tơ trời bay từng sợi loanh quanh

 

một góc vườn đâu đây lãng mạn   

yếu ớt của ngôn từ không tả hết

mùa xuân viễn xứ trong tâm tưởng

câu chữ bỗng trở nên diễm ảo

vun xới bài thơ đứt đoạn

rải lên hoa cỏ vô thường …

 

– thy an

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
LỜI PHI LỘ-Tôi được đọc bài thơ này lần đầu tiên khi nó được phổ biến trên báo VĂN, nếu tôi không nhầm, vào những năm 80 của thế kỷ trước. Có điều đáng chú ý cuối bài thơ báo VĂN có ghi rõ Vô Danh, nghĩa là không rõ tác giả. Nhưng tôi tin rằng báo VĂN biết rõ tác giả nhưng không tiện nói ra vì tác giả vào thời khoảng ấy còn ở trong nước. Chỉ cần đọc bài thơ qua một lần, xuyên qua văn phong, ai cũng cảm nhận tác giả của bài thơ này là Thanh Tâm Tuyền.
Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi / Như nhìn qua khung cửa sổ
Kính tiễn Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ
Đen đúa. Sần sùi. Không đáng một xu / Dzụt gốc xoài. Quạ không thèm mổ / Quăng tận ổ. Kiến không thèm bu / Phơi giữa trại tù, cai tù không ngó
Loang loáng / chuông ngân / vong hồn những hạt bụi
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai / khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài