đêm yên

13/02/202220:08:00(Xem: 3711)

Valentine's Day -- Thơ

DC_Heaven&Earth
Tranh Đinh Cường.


Đêm yên tôi nghe tiếng

   cựa mình của cỏ

   trăng yên tan chảy

   chan chứa trên ngực yên

   hiền minh cảm giác.

 

Tôi khẽ bảo cỏ đừng lay động

   cho tôi nghe

   tiếng thở nỗi niềm yên

   cho tôi nhập

   vào dòng chảy thịt da

   bên giấc ngủ hiền hoà

   mơ hồ như bến bờ nguyệt lạnh.

 

Tay gối yên tóc hương nguyệt quế

   mùa nâu cũ

   bóng thùy dương

   bỗng rất quen như đã

   ngủ yên từ tiền kiếp.

 

Đêm yên mắt khép đợi chiêm bao

   và tôi chờ đợi một âm hao

   phủ lấp trần gian phủ lấp chỗ nằm.

 

Rưng rưng giọt lệ ở ngăn tim

   hoang bóng cơn mưa mùa trái đắng

   sâu hút trên cồn đá màu sương

   vẫn mênh mang một chốn về

   giao kết với thời gian biển lận.

 

Làm sao tôi hiểu nổi

   giấc ngủ của đêm yên

   khi niềm yên căng dây bật đứt

   bay tán khắp phương

   chẳng còn một mảnh vụn

   dù chỉ là cái bóng mù tăm.

 

Tôi muốn mặc cả với đêm yên

   hãy cho tôi đầu thai

   làm hòn cuội

   nằm yên dưới lòng suối này

   đến thiên thu.

 

– Trịnh Y Thư

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
nếu tôi không thể là người hùng / tôi mang tên người di dân gương mẫu / ôi những chiếc thuyền / & những người trên những chiếc thuyền ấy / can đảm biết bao & khác xa / đám tỵ nạn đương thời chúng ta nợ họ / Tôi ngậm chặt lưỡi / nghe âm thanh / thân thuộc gần như nhà mình / khi tên Dương Thu Hương mất đi dòng sông / trong miệng lão thầy / và chẳng ai buồn hỏi vì sao / mặt tôi giàn giụa. & nhớ đến chiếc bàn buồn bã, / trong góc xó lớp học / tôi viết lời nguyện cầu / cho lũ trẻ sắp vào chật lớp này: / hãy để đám trẻ được xưng tên chúng như mẹ chúng đã từng gọi thế. / hãy để điệp khúc được xướng lại hay cố gắng & cố gắng như thế. / hãy để những câu chuyện không pha chất trọ trẹ / & giữ lại thanh âm không phiên dịch. / hãy để lũ trẻ điền vào khoảng trống bằng ký ức.
những bông hoa Diên Vỹ / nở tím chiều tháng Năm / Anh nở tím hồn em / bắt đầu vào tháng mấy
trên đồi gió khoác áo thư sinh tóc bạc / như lữ hành đi qua đồng bằng / thỏa mãn khát khao / sông dài núi rộng / thèm dòng sữa chảy ra từ lồng ngực / que diêm cháy một lần rồi tắt / vẽ vời chi / trăm cảnh lao đao
Trước đây, Thường Thấu Thấm thuộc về giả thuyết thưởng ngoạn và sáng tác. Tuy nhiên, dịch thuật cũng mang cấu trúc cơ bản của ngôn ngữ và ngữ pháp, được xác định minh bạch về bản chất, cá tính và chức năng, có tính toàn cầu trong hệ thống ngôn ngữ, có tính chung để thông đạt, nên giả thuyết này có thể áp dụng vào dịch thuật, song song với giả thuyết thưởng ngoạn và sáng tác.
Sủa ra xóm sủa xuống làng / Người dân nghe sủa hoang mang tột cùng / Nhưng loài sủa vẫn dửng dưng / Sủa tâng công để cửu trùng sủa khen
Tôi lắng nghe tiếng khóc đâu / đó nấc lên ngày tháng tư lắng / nghe từng âm âm ức ức mà / phỏng đoán tiếng khóc / ấy là khóc mừng vui sum / họp hay tủi hờn chia ly.
khi tiếng đàn chìm vào khuya tối nhường lại cho đàn dế đen / huyên náo gọi nhau / tuyên bố kẻ thua người thắng / vì còn quá nhiều tranh đấu suốt ngày / đài chưa kịp loan tin tức
Ngày ấy, nơi nơi hưởng thái bình / Vì đâu đất nước phải điêu linh? / Triệu người lưu lạc, xa lìa xứ / Giờ giỗ Hùng Vương, khóc một mình....
cho những người chết xa không phải chỉ trên đường hồ chí minh cay nghiệt / nhưng bất cứ đường nào / đưa ra khỏi nước / những xác khô / những hồn ma luẩn quẩn ngơ ngơ ngác ngác / bên Miên bên Việt / chỗ nào là quê hương?
Con số 30 nở / Rung một chùm sương mai / Hạt sương như hạt ngọc / Tan vào nỗi ngậm ngùi