Phùng Xuân

19/02/202208:21:00(Xem: 5353)

PHÙNG XUÂN

 

 blank

  

Nói thật nhiều rồi lặng im

Làm thật nhiều rồi ngồi yên

Nói hay im: ý vô tận

Làm, không làm: tâm như nhiên

  

Ngôn ngữ trần gian vay mượn hết

Như mây: trùm khắp trời đông tây

Ngồi đó, trăm năm như núi vững

Cất chân, nhàn hạ giữa trần ai

  

Tài hoa ngọn bút vang văn giới

Phong nhiêu ý tứ động đàn thi

Nụ cười ẩn mật lưu thiền tích

Ánh mắt sâu thẳm hiện từ bi

Mây trôi, nước chảy nhập dòng biếc

Ngoài trời, trong nước, tỏa tuệ tri.

  

Một sớm hoa cải rợp vườn đông

Vàng tỏa nương rau, hương nội đồng

Bụi hồng rũ nhẹ ngày xanh mới

Thong dong cánh bướm bay qua sông.

  

Lồng lộng gió đưa lời kinh nguyện

Chập chùng sóng đẩy tiếng chuông ngân

Sinh-diệt nào chia phương nhất hạnh

Khứ-lai đã tỏ hướng phùng xuân.

  

Tháng 2.2022

Kính dâng Thầy Nhất Hạnh

Học trò rất gần và rất xa:

Vĩnh Hảo – Tâm Quang

www.vinhhao.info

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
lạc lối trong sương mù / tôi mù / tôi mù tịt / quờ quạng ngu ngơ...
người ơi ngày cuối năm/ hãy đi ngược dòng thời gian/ về lại những nơi quá khứ/ nhặt góp từng hạt bụi và bông hoa tàn...
cây trong vườn bú mớm tháng Giêng căng/ người nhả ý giấy mềm tung sóng nhạc/ em giương buồm giữa đại dương rạo rực/ nụ tầm xuân vun ngát đỉnh trời...
"đêm" là nhan đề tập thơ mới nhất của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, và "đêm" là bài thơ của nhà thơ Trangđài Glassey-Trầnguyễn cảm tác từ tập thơ ấy.
người kể con chim hồng nói pháp/ hả hê không mỏi mệt trên vòm lá xanh/ dưới cội cây âm u/ giữa muôn cái cong và ngược
Valentine ngày rung động/ Đông Tây tìm gặp lại nhau/ hai trái tim thật gần/ hai bờ vai thật yên
Rưng rưng giọt lệ ở ngăn tim/ hoang bóng cơn mưa mùa trái đắng/ sâu hút trên cồn đá màu sương/ vẫn mênh mang một chốn về/ giao kết với thời gian biển lận...
thơ viết lên từng hàng da diết/ như nhánh sông đi qua thành phố/ như cơn mưa rót vào tim người/ngày đầu năm những nỗi nhớ có ai hay …
tôi không thể nào quên được hình ảnh/ hai con khỉ bắt chí rận cho nhau/ qua nhiều tháng năm/ hai con khỉ dần dà lão hóa/ (không thoát khỏi lẽ vô thường) ...
Sáng mùng ba Tết nắng lên tươi/ hương nồng từ biển gió lay mời/ ngoài hiên giò lan tía nở rộ/ lòng ta mở rộng đón đất trời...