Bàn tay thất thập

23/03/202208:26:00(Xem: 2865)

1- Ann Phong An Advice 36x60. 2008

ca ngợi sự trắng trong của con đường

mỗi bước chân là một cố gắng thăng hoa

cây lá một thời bật khóc

bây giờ nằm yên hai bên

bóng chùa mờ ảo trời chiều

một chút vu vơ bay trên cỏ 

 

kỷ niệm bày ra trang giấy

nhắn gửi câu nói tầm thường nhất

qua những khung cửa màu nâu khác nhau ở mỗi đoạn đường

áo xanh của thiền sư đem lại ngẫu duyên

cánh đồng xám nở ra hoa đỏ

khát khao và mỏng như trinh nguyên

 

rồi buổi sáng bình minh đỏ thắm

đọc quyển kinh chưa hiểu

tiếng nói cười của chim và thiên nhiên

như lời vàng ngọc từ triết gia sâu sắc 

và hồn thiêng của tiền nhân thiên cổ

ghi lên đá niềm mơ ước tự do

buồn cho những đổ nát

vui cho những gặp lại

nhắc nhở nhau lời quê hương qua gió mây

 

tuổi thất thập bản tính bất thường

bàn tay vuốt mặt đang già

cát vẫn trắng trên con đường ra biển

thiên thu cánh chim trời

mang lời hỏi thăm của bạn

(có kẻ đã ra đi)

nghe lửa ấm tình thân ngắn ngủi

hôm nay và ngày mai

bốn phương đâu đó

kỷ niệm tan ra trăm ngả

ngóng trông chút ân huệ thời gian

buổi sau cùng

trở về im lặng…

 

-- thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tháng tư / mùa xuân trở mình / lung lay những ký ức và phế thải ngủ quên...
Trở về rồi, Thầy có thấy gì không? / Đôi mắt em, trên hàng cây phượng đỏ / Khi đầu hè hoa trổ bông rực rỡ / Sợ ngày chia tay lá khép chờ mong...
Chuyện tích xưa, nơi kinh thành Xá Vệ / Cung điện nguy nga, lộng lẫy cõi nhân gian / Vua Tịnh Phạn, trên ngai vàng tối thượng / Hoàng hậu Ma Da, ngôi phượng các uy nghi...
Mẹ giờ ở phía mây bay / Có khi tịnh độ phương Tây niết bàn / Có khi hồn phách miên man / Lối về quê với hàng hàng sương giăng...
em tôi sanh 7 tháng 5 / thua tôi năm tuổi / năm năm cuộc đời / rừng màu em mãi rong chơi / đêm rung hương bố / ngày vung cọ màu...
Nhã Ca với tập thơ đầu tay Nhã Ca Mới, đoạt giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc về thơ năm 1965. Giải Khăn Sô Cho Huế (1969) đoạt Giải Văn Chương Toàn Quốc về văn năm 1970, và Tuệ Mai đã đoạt giải Văn Chương Toàn Quốc về thơ năm 1966 với thi phẩm Không Bờ Bến. Thơ. Họ là cột mốc đánh dấu cho sự chuyển mình khai phá bứt ra khỏi phong cách thi ca tiền chiến. Thi ngữ, thi ảnh nơi họ khơi gợi ở người đọc cảm xúc mới mẻ, thi pháp tuy còn giữ nhiều về thể luật của các loại thơ vần điệu, nhưng được chở dưới nhạc điệu cấu tứ mới – kể cả lục bát – nên cũng có thể nói họ đã cách tân những thể loại thơ này vào thời đó, đặc biệt, ở thể loại tự do, với Nhã Ca, một luồng gió mạnh thổi bật gốc rễ của trói buộc ngôn từ, định kiến.
Câu thơ chưa kịp viết / Cả rừng cây đứng chờ / Và gió ngàn vẫy gọi / Tới đây xem mùa thu...
ghi thêm nét sắc hình hài / vẽ lên câu chữ ngón tay chợt buồn…
nặng lòng là bởi / xuân đang tới / và cây đang rộn rã lên hồng / ta đã đi / chưa chào em, đà-lạt!...
Vũng nắng đọng bên hiên nhà rất vắng / Ta một mình như tượng đá ngủ quên / Có con dê bên chân tường rêu mọc / Cũng thu mình bên cạnh buổi chiều đen...