Em bé Ukraine

11/04/202208:13:00(Xem: 3610)

Ukraine_child_death

Ôi em bé Ukraine

Chín tuổi đời hát trong tiếng súng

Mắt nhòa lệ nhìn đất quê hiền

Cày xới bởi xe tăng pháo rụng

                       

Ôi em bé Ukraine

Hết vui chơi sân trường êm ả

Loài quỉ dữ mặt người xa lạ

Bắn mái trường mù tỏa đêm đen

 

Ôi em bé Ukraine

Co rúm dưới đường ngầm tàu điện

Không bánh mì, kẹo ngọt, sữa kem

Mẹ gào khóc ôm vuông vải liệm

 

Ôi em bé Ukraine

Đường tuyết đổ chân tê lạnh cóng

Trốn quê nhà pháo nổ đạn xuyên

Loài quỉ dữ ca vang chiến thắng

 

Ôi em bé Ukraine

Khóc chào đời đầy tiếng đạn bom

Phòng bệnh viện ngập trong biển lửa

Mẹ rã rời ngất lịm bên con    

                                     

Ôi em bé Ukraine

Run rẩy nghe lời ca chiến thắng

Đạp tuổi thơ dưới gót giày đen

Phủ bóng tối lên mặt trời tươi sáng

 

– Đào Ngọc Phong

(California, 22/3/2022            )

 

                                               

                       

                                               

                                                             

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;