Tiếng Việt

16/04/202211:46:00(Xem: 3506)

cheo do

 

À ơi! Con ngủ cho ngon,

Yêu con mẹ đặt nôi con tiếng này

Trong mơ con học tiếng này Việt Nam

Ngọt ngào hoa bưởi hoa cam

Sao bằng tiếng mẹ nở làn môi con.

 

Học đi con, tiếng này mẹ dậy

Để mai sau, khi trở nên người

Dầu đường đời phiêu bạt muôn nơi

Con vẫn hiểu từ đâu con tới.

 

Qua tiếng nói con nhớ lời mẹ dặn,

Hiểu tình cha nghiêm khắc vẫn nhân từ

Qua tiếng mình con học cách suy tư

Để hiểu được những điều hay, điều dở.

 

Lòng của mẹ vẫn như từ muôn thuở

Vẫn yêu con luôn hơn cả yêu yêu mình

Nhưng dòng đời nhiều dâu bể lênh đênh

Mẹ không thể đến nơi nào con đến.

 

Chỉ tiếng nói là không bờ không bến

Sẽ theo con đi suốt cả cuộc đời

Từ những ngày con bập bẹ trong nôi

Khi khôn lớn nói lên lời lên tiếng.

 

Con phải hiểu con muôn vàn yêu mến

Hình hài này quả thực mẹ sinh ra

Nhưng tiếng nói, tiếng nói của ông cha

Đã từng tháng từng ngày nuôi con lớn.

 

Trong tiếng nói biết buồn vui mừng giận

Biết u sầu, biết thương nhớ mộng mơ

Trong lòng con giăng mắc những dây tơ

Để con hiểu tới trời mây sông nước.

 

Những liệt nữ anh hùng bao thuở trước

Sẽ cùng con trong tiếng nói bồi hồi

Cùng “khóc cười theo vận nước nổi trôi”

Cùng lo lắng lúc “sơn hà nguy biến”.

 

Tiếng Việt mình đó chính là vốn liếng

Mà suốt đời, con mắc nợ ông cha

Tiếng muôn màu như cây cỏ nở hoa

Tiếng trầm bổng xôn xao ngàn ý hạc.

 

Rồi một mai có khi nào phiêu bạt

Nơi quê ngươi vắng bặt tiếng thân quen

Con gọi thầm trong cô độc mỗi đêm

Tiếng nước Việt, lòng quặn đau như xé!

 

Mẹ không hiểu, bìa rừng hay khe suối

Tự bao giờ vang vọng tiếng ông cha

Nhưng nhiều đêm, dưới bóng ánh trăng tà

Ai cũng thấy tiếng vua Hùng mở nước.

 

Như có cả tiếng ngàn quân cất bước

Nơi rừng già thăm thẳm núi Chí Linh

Đã ra đi đã quên cả thân mình

Đưa dân tộc thoát khỏi vòng đô hộ.

 

Con có nghe tiếng tủi hờn phẫn nộ

Dòng Hát Giang đau đớn khóc Hai Bà

Tiếng Diên Hồng lồng lộng tựa phong ba

Đã vùi lấp xác quân thù cướp nước?

 

Tiếng Việt mình, nếu con chưa hiểu được

Hãy ngồi đây, nghe bụi chuối sau nhà

Nghe mái chèo khua nước bãi sông xa

Nghe cá quẫy trong ao bèo đêm vắng.

 

Hãy ngồi đây lúc trưa hè rực nắng

Tiếng gió đùa xào xạc những hàng tre

Tiếng sáo diều vời vợi cánh đồng quê

Tiếng gà gáy gọi người trong sương sớm.

 

Tiếng nghé gọi trong hoàng hôn khói sẫm

Tiếng chim chiều ríu rít rủ nhau về

Tiếng hát hò sông vắng kéo lê thê

Tiếng kèo cột cựa mình cơn gió giật.

 

Phiên chợ sớm, tiếng người đi tất bật

Hội cúng đình, tiếng trống giục bình minh

Còn nhiều nữa… cứ nghe rồi con hiểu

Tiếng Việt ta: tiếng đập của tim mình.

 

Dẫu tiếng Việt có muôn ngàn thanh sắc

Sắc thanh nào cũng bát ngát tình quê

Nên người Việt khi nào sông núi gọi

Từ muôn phương tám hướng cũng quay về.

 

Chúc Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trên con đường gió cát / nối hai điểm tình yêu bóng xế / nơi chúng ta khởi hành / và nơi chúng ta dừng bước...
Những bài thơ về chiến tranh của Halyna Kruk thật xót xa. Cô ấy nhặt từng nắm đất Ukraine ra khai quật những mảnh vụn đổ nát của lịch sử. Đất mẹ màu mỡ của Ukraine, được gọi là "chernozem" hoặc "đất đen", từng được trồng trọt và nuôi dưỡng bằng bàn tay và tình yêu của người nông dân Ukraine. Vựa lúa mì của châu Âu “lẽ ra” phải sản xuất ngũ cốc cho Liên Bang Xô Viết “hùng mạnh”. Đức Quốc Xã đã từng cho vùng đất này là tiềm năng “lãnh thổ”* dành cho giống dân thượng tôn thuần chủng mắt xanh. Mảnh đất đã gieo bao hoa màu này cũng từng chôn vùi biết bao đau thương của lịch sử. Như Timothy Snyder đã đề cập trong cuốn Bloodlands** 2012, "Tro cốt con người cũng bón phân."
Khi chồng chất trên vai đầy tuổi đá/ Mới thấy mình lạc lối giữa đôi chân/ Giữa biển dâu trong mưa nắng xoay vần/ Ta dốt nát, trần truồng như cọng cỏ...
một buổi sáng mở mắt / bắt gặp mình nằm co ro trong trại súc vật ...
“Mẹ ơi, nhấc điện thoại,” một phụ nữ năn nỉ suốt hai giờ đồng hồ dưới hầm khu chung cư, | cứng đầu và quả quyết, cô không chịu ngưng tin vào phép lạ | nhưng người mẹ đang ở vùng ngoại ô không có sóng, | nơi những căn nhà sụp đổ như những mảnh Legos rẻ tiền | từ những cuộc tấn công vũ bão, nơi mà chỉ mới hôm qua tháp phát thanh ngừng nối kết mọi người, | nơi mà thế giới bùng nổ thành những mảnh trước và sau-chiến tranh
mẹ lập lại cho chính mình nghe / tiếng tràn đê nước vỡ / ồ ạt dòng người dòng xe dòng lịch sử / trốn một kết cuộc mà trong thảng thốt không ai nhìn được nửa chiều sâu
Luật bất thành văn/ cho phép anh nói dối một ngày/ anh nói dối cả đêm...
Tôi đã đọc thơ Nguyễn Quốc Thái từ hơn một thập niên. Và nhiều người đã đọc thơ anh hơn một nửa thế kỷ. Hình như, tôi chưa thấy dòng thơ nào vui của anh. Và ngay cả những dòng thơ có thể được suy đoán là vui, cũng vẫn có một nỗi buồn thần bí trong đó – nơi đây, đành nói là thần bí, vì không giải thích minh bạch được. Cũng có thể vì tôi thấy nét mặt anh lúc nào cũng buồn. Đó là những lần tôi được gặp anh, khi anh có dịp thăm Quận Cam. Cũng có thể vì Nguyễn Quốc Thái là một nhà thơ ra đời trước tôi khoảng một thập niên, thuộc một thế hệ có nhiều chia ly hơn là gặp gỡ, nhiều tan vỡ hơn là hàn gắn. Cũng có thể vì một vài câu thơ của Nguyễn Quốc Thái, tôi đã đọc qua, và chợt nhớ một vài ý trong đó. Như bài thơ có nhan đề Todo Passa. Anh làm bài thơ này từ Sài Gòn, vào tháng 12 năm 2017. Trích năm dòng đầu như sau. / Một mình tôi với những câu thơ đau đớn mới/ Lời vỗ về an ủi như tiếng gió lùa qua bến bờ lau sậy / Tôi ngã xuống như một hẹn ước dở dang ...
ngôn ngữ tình yêu của em nặng trịch như ánh mắt cha / trừng trừng nhìn quan tài con trai không chớp / thứ mà người ta dùng nó dựng súng ống / ngôn ngữ tình yêu của em – tiếng nấc nghẹn của mẹ / em giữ nó trong lòng khi khóc và khi ngưng khóc / em giữ nó thật chặt. Đan bện nó như tấm lưới ngụy trang / trang điểm nó bằng màu sắc mùa màng, may ra / dấu được ai đó.
quê hương tôi đã hư hoại sau bao tháng tư / mục ruỗng từ trong ra ngoài / chôn trong ngôi mộ dân tộc tập thể / cao và rộng ̶ ̶ ̶ trùm khắp trải dài ngày ngày nín thở trong nhà mồ kín hơi...