Đứa con châu Âu

25/04/202220:10:00(Xem: 3237)
the-gray-forest-1927.jpg!PinterestLarge
Khu rừng xám, tranh Max Ernst, 1927.

 

1

Chúng ta, phổi tràn đầy vị ngọt ban mai,

Tháng Năm trầm trồ lá hoa,

Phải sung sướng hơn kẻ đã mất.

Chúng ta, lưỡi nếm món ngon vật lạ,

Tận hưởng hương vị tình yêu,

Phải sung sướng hơn kẻ nằm dưới mộ.

Chúng ta, từ lò thiêu, từ sau hàng rào gai kẽm

Gió mùa Thu gào hú không ngừng

Chúng ta, hồi nhớ bãi chiến trường nơi bầu trời thương tích

                                                           la hét nỗi đau đớn tột cùng,

Chúng ta, thoát hiểm nhờ lòng quỷ quyệt cơ mưu.

Bằng cách thúc đẩy người khác vào chốn hiểm nguy,

Lớn tiếng cổ võ họ tiếp tục chiến đấu,

Còn chính chúng ta rút lui biết chắc phần chiến bại.

Giữa chọn lựa ai phải chết, chúng ta hay nguời bạn,

Chúng ta để bạn chết, lòng lạnh băng: hãy thanh toán cho nhanh.

Chúng ta đóng kín phòng hơi ngạt, ăn trộm bánh mì,

Biết ngày hôm sau khốn khó hơn hôm trước.

Để thích hợp với con người, chúng ta kiếm tìm tốt xấu

Tính gian ngoan độc ác không thứ gì sánh bằng trên mặt quả cầu này.

Chấp nhận như minh chứng chúng ta giỏi giang hơn bọn chúng,

Lũ trẻ người non dạ máu nóng xem thường mạng sống.

2

Hãy trân quý di sản của cha ông, hỡi đứa con châu Âu,

Kẻ thừa hưởng những đền đài thánh đường xưa cổ,

Chốn thờ phụng râm ran tiếng kinh cầu của người bất hạnh.

Hỡi con cháu Descartes, Spinoza, kẻ thừa hưởng chữ “danh dự,”

Hỡi đứa con mồ côi của Leonidas,

Hãy trân quý khả năng tích luỹ từ những giờ khắc kinh hoàng.

Ngươi có khối óc tinh diệu biết phân biệt lẹ làng

Bất cứ trường hợp tốt xấu nào.

Trí óc ngươi tao nhã đa nghi biết thưởng thức thú vui

Không có vào thời thượng cổ.

Với trí óc này ngươi không thể không nghe thấy

Lời khuyên nhủ của chúng tôi:

Hãy để vị ngọt ban mai tràn đầy vào phổi.

Để thực hiện chúng tôi có những biện pháp nghiêm ngặt nhưng minh đạt.

3

Không được hỏi gì về chiến thắng bằng vũ lực,

Chúng ta đang sống giữa thời đại công lý kẻ chiến thắng.

Đừng nói đến vũ lực, nếu không ngươi sẽ bị lên án

Là ngấm ngầm bênh vực những giáo điều tàn lụi.

Kẻ nắm quyền lực duy trì nó bằng lô-gích lịch sử

Cung kính cúi lạy lô-gích đó.

Hãy để môi lưỡi ngươi đề xướng lên chủ thuyết,

Không hay biết bàn tay đang ngụy tạo cuộc nghiệm sinh.

Hãy để bàn tay ngụy tạo cuộc nghiệm sinh,

Không hay biết môi lưỡi đang đề xướng lên chủ thuyết.

Hãy tiên đoán trận cháy với chuẩn xác không chút sai lầm

Rồi thiêu rụi ngôi nhà để minh chứng lời tiên tri ứng nghiệm.

4

Hãy vun trồng cây trái hư ngụy từ hạt mầm chân lý nhỏ nhoi,

Đừng đi theo kẻ dối trá khinh mạn thực tế.

Hãy làm sao khiến giả dối còn hợp lý hơn chính sự thật,

Để kẻ lữ hành mỏi mệt có cơ tìm ra nơi an nghỉ dưới mái che ngụy tạo đó.

Sau ngày lễ Trá Ngụy hãy tập họp bọn đồng thuyền,

Bắt tay nhau cười ngất trong lúc nhắc đến thực trạng ngoài kia.

Nịnh hót lẫn nhau được gọi là: tư duy mẫn tiệp.

Nịnh hót lẫn nhau được gọi là: tài năng lớn.

Chúng ta, lũ người sau chót còn có thể tìm niềm vui từ lòng vô liêm sỉ,

Chúng ta, lòng giảo quyệt chẳng khác với nỗi tuyệt vọng bao nhiêu.

Một thế hệ mới không hề biết trào lộng là gì đang ngoi lên,

Điều chúng ta cười cợt họ xem nghiêm trọng chết người.

5

Hãy thốt lời nghịch nghĩa,

Nhưng phải biết cách dùng để đánh vào mục tiêu.

Hãy chọn lựa chữ nghĩa mơ hồ làm vũ khí.

Hãy chôn kín đám chữ trong sáng vào cõi u minh của ngôn ngữ.

Đừng thẩm định bất kỳ từ ngữ nào

Trước khi người thư ký xem xét lại.

Tiếng nói đam mê bao giờ cũng hay hơn lý trí.

Người không có đam mê chẳng bao giờ đổi thay được lịch sử.

6

Hãy đừng yêu thương đất nước: đất nước chẳng bao lâu sẽ tan biến.

Hãy đừng yêu thương thành phố: thành phố chẳng bao lâu sẽ chỉ còn lại

                                                                             đống gạch vụn điêu tàn.

Hãy ném đi những kỷ vật, nếu không

Từ bàn viết ngươi khói độc sẽ bốc lên.

Hãy đừng yêu thương con người: con người chẳng bao lâu sẽ bị tiêu diệt.

Hoặc bị bách hại phải kêu gào ngươi cứu giúp.

Hãy đừng quay mặt nhìn về quá khứ.

Phản chiếu trên vũng lầy nhớp nhúa

Khôn mặt nào xa lạ khác hẳn điều ngươi mong đợi.

7

Kẻ buộc tội lịch sử là kẻ luôn an tâm.

Người chết chẳng ai đội mồ về làm nhân chứng.

Ngươi toàn quyền trút lên đầu họ bất cứ tội đồ gì.

Lời buộc tội sẽ luôn luôn câm nín.

Những khuôn mặt trống không trôi về từ bóng tối sâu thẳm.

Ngươi cứ việc tùy nghi trát vào bất cứ hình ảnh nào ngươi ưa thích.

Đắc chí với quyền uy làm chủ người chết từ lâu,

Hãy đổi thay quá khứ thành của riêng giống nguơi hơn.

8

Tiếng cười nảy sinh từ lòng yêu chân lý

Nay là tiếng cười của kẻ cừu địch nhân dân.

Mất rồi thời đại châm biếm trào lộng.

Chúng ta không cần đến trò cười

Tên bạo chúa già nua với lời lẽ quý phái văn hoa giả tạo.

Nghiêm khắc để thích nghi với vai trò kẻ tôi đòi một cứu cánh,

Chúng ta chỉ được quyền thốt những lời khôi hài đê tiện nô tì.

Môi chặt kín, chỉ còn lý trí sai khiến,

Từng bước cẩn trọng, chúng ta đi dần vào kỷ nguyên lửa bốc tràn lan.

Czeslaw Milosz

(Trịnh Y Thư dịch từ ấn bản Anh ngữ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhã Ca với tập thơ đầu tay Nhã Ca Mới, đoạt giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc về thơ năm 1965. Giải Khăn Sô Cho Huế (1969) đoạt Giải Văn Chương Toàn Quốc về văn năm 1970, và Tuệ Mai đã đoạt giải Văn Chương Toàn Quốc về thơ năm 1966 với thi phẩm Không Bờ Bến. Thơ. Họ là cột mốc đánh dấu cho sự chuyển mình khai phá bứt ra khỏi phong cách thi ca tiền chiến. Thi ngữ, thi ảnh nơi họ khơi gợi ở người đọc cảm xúc mới mẻ, thi pháp tuy còn giữ nhiều về thể luật của các loại thơ vần điệu, nhưng được chở dưới nhạc điệu cấu tứ mới – kể cả lục bát – nên cũng có thể nói họ đã cách tân những thể loại thơ này vào thời đó, đặc biệt, ở thể loại tự do, với Nhã Ca, một luồng gió mạnh thổi bật gốc rễ của trói buộc ngôn từ, định kiến.
Câu thơ chưa kịp viết / Cả rừng cây đứng chờ / Và gió ngàn vẫy gọi / Tới đây xem mùa thu...
ghi thêm nét sắc hình hài / vẽ lên câu chữ ngón tay chợt buồn…
nặng lòng là bởi / xuân đang tới / và cây đang rộn rã lên hồng / ta đã đi / chưa chào em, đà-lạt!...
Vũng nắng đọng bên hiên nhà rất vắng / Ta một mình như tượng đá ngủ quên / Có con dê bên chân tường rêu mọc / Cũng thu mình bên cạnh buổi chiều đen...
Anh ngồi đây lặng im từ thuở nào / Nỗi buồn thương vô biên không hư hao / Anh gục đầu lên khẩu M mười sáu / Tâm hồn tôi tan hoang buồn biết bao...
bạn nhắc tháng tư ̶ ̶ ̶ vẫn nhớ nhiều khi ngày lánh mặt lẩn khuất trong đêm / và đêm từng đêm chập choạng tỏa lan mùi sóng biển...
từ nén nhang trầm ai thắp bên hóc núi / xin người mở cửa cho hương khói bay vào / xa xa bia đá tổ tiên ẩn mờ rêu phủ / chim hót thật hiền như tiếng suối trong xanh...
Vâng, tôi ở đây / nơi xa lạ này được 47 năm / tôi đã đi qua những rừng thông / xanh ngọc tới chân trời / tôi đi qua những mảnh đất / có thật nhiều hoa dại / những vườn cỏ vàng như hoa cải ở quê tôi...
Theo bản tin của Independent, chiều qua, đúng trong "Ngày của Trái Đất", khoảng sau 6 giờ chiều thứ Sáu, một phóng viên hình ảnh và cũng là một nhà hoạt động về thay đổi khí hậu/môi trường đã đi từ Colorado đến Washington và đốt lửa tự thiêu ngay trước tòa nhà Tòa án Tối cao , ông qua đời sau khi máy bay chở ông vào bệnh viện. Cảnh sát hôm thứ Bảy xác định người đàn ông là Wynn Bruce, 50 tuổi, ở Boulder, Colorado, theo bản tin của đài WUSA. Hiện chưa có xác định gì về việc liệu vụ tự sát có phải là một hành động phản đối hay không. Bài thơ "Đừng Đi" được nhà thơ KC Nguyễn viết trong cơn xúc động khi nghe tin này.