Chùm thơ về Cha

05/06/202221:48:00(Xem: 3664)

Cha

C
ha và mùa giông bão

 

Con, mùa giông bão vừa qua

Bỗng dưng chợt nhớ

Đời cha… rồi buồn!

 

Từ xa quê,

Cách cội nguồn.

Cha như chiếc lá,

Giữa luồng gió bay

“Công hầu, khanh tướng”

Trắng tay…

Ngụ cư khắp cõi

Mệt ngày kiếm ăn?

Bão giông chập choạng

Ông-thằng?

Vợ con nheo nhóc.

Nhọc nhằn xác thân…

 

Đời người,

Một áng phù vân?

Cha treo danh lợi,

Cuối vầng trăng nghiêng

Xuôi tay. Nắm nỗi niềm riêng

Xác trần gửi đất,

Hồn thiêng lên trời

 

Cha ơi! Giông bão bời bời

Một mai quang tạnh,

Xin dời về quê…

 

*

 

Cha là

 

Cha là hạt muối đại dương

Ướp cho con những tình thương mặn mà

 

Cha là gió mát đồng xa

Tuổi thơ con với cỏ và hoa lau

 

Những chiều tan học chăn trâu

Vi vu tiếng sáo trên bầu trời xanh

 

Cha là giọt mưa mái tranh

Là lu nước mát ngọt lành hạ trưa

 

Cha là cổ tích ngày xưa

Anh em, bó đũa… cha vừa dạy con

 

Cha là sông núi, nước non

Đắp vun con để vuông tròn ngày nay!

 

*

 

Cha

 

Cha giờ sương khói quê xa

Còn thương núi Ấn, sông Trà đậm sâu

Mây bay có nối nhịp cầu

Về trong hương khói bên bầu bạn xưa?

 

Cha giờ như những hạt mưa

Tắm đời con thuở đón đưa nhọc nhằn

Thương cha trong nỗi ăn năn

Con làm cha. Thấu vết hằn đời cha…

 

Đất quê, nấm mộ gần, xa?

Cha là sương sớm, cỏ hoa tươi màu

Qua rồi những tháng năm đau

Nỗi sầu cố xứ nhuốm màu ly hương

 

Giờ cha cực lạc Tây phương

Câu kinh truy điệu nghe dường mây trôi

Đời cha lở, đời con bồi

Chiều nay thắp nến. Con ngồi nhớ cha…

 

*

 

Nghĩ về Cha

 

Suốt đời cha chỉ là… dân
Dân đen, dân dốt, chẳng cần gì quan
Một đời nặng gánh đa mang
Cửa nhà nửa gánh, giang san một bồ!

 

Cha như tuấn mã nặng thồ
Chùng chân, mỏi vó giang hồ chung chiêng
Học lưng lưng chữ thánh hiền
“Hào con” đông đúc, “hào tiền” cạn vơi?

 

Ba kỳ… tuổi trẻ rong chơi
Lo toan giao vợ, hụt hơi quay về
Chỉ… “chung thủy, vẹn lời thề”
Không ham mật ngọt, lại mê đắm đời

 

Bây giờ, đồng nội… thảnh thơi
Còn cha với cỏ, mây trời thênh thênh
Nhiều khi con nhớ. Buồn tênh
Khói nhang ngồi đốt, ngày mênh mông ngày…

Trần Hoàng Vy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ta loài cỏ chưa một lần bén rễ / Trên đất này ta là khói bơ vơ / Phải đêm xưống hay bình minh ló dạng / Mặt trời hồng chưa một bước đi xa...
Có ai thật sự thấy thi sĩ? | Có ai thật sự hiểu thơ? | Thơ vẽ hoa Hướng Nguyệt | tròn như trăng | cánh trong như gương | nhìn thấu thế giới nhụy như viễn vọng kính nhìn vào không gian.
Những khúc thơ ngắn của nhà văn Trần Hoàng Vy. Cảm xúc cô đọng, bất ngờ...
phân thân ̶ ̶ ̶ bạn nói phân thân / nhẹ nhàng tách rời khỏi xác / lênh đênh trên dòng chảy vô hạn / bềnh bồng trong bầu sinh quyển phi trọng lượng / như lạc vào một bức tranh chagall...
Trong thơ ta có gió / Để tháng ngày ngao du / Trong thơ ta có núi / Đứng bên bờ ưu tư...
Gerald McCarthy vào Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ năm 17 tuổi, phục vụ tại Việt Nam trong hai năm 1966-1967, trong Tiểu Đoàn 1 Công Binh Chiến Đấu Hoa Kỳ (1st Combat Engineer Battalion) tại Chu Lai và rồi tại Đà Nẵng. Sau một nhiệm kỳ trong quân ngũ, McCarthy đào ngũ, bị bắt vào một nhà tù dân sự rồi chuyển vào quân lao. Những bài thơ đầu tiên của ông gom lại ấn hành trong thi tập War Story, ghi lại các suy nghĩ với kinh nghiệm tại Việt Nam. Sau đó, ông tham gia các hoạt động phản chiến và in nhiều thi tập khác. Nhà thơ D.F. Brown sinh năm 1948 tại Springfield, Missouri. Ông phục vụ trong Lục quân Hoa Kỳ từ 1968 tới 1977, trong đó từng giữ nhiệm vụ lính cứu thương trong tiểu đoàn Bravo, 1/14th Infantry tại chiến trường Việt Nam các năm 1969–70. Năm 1984, Brown in tập thơ đầu tay, nhan đề Returning Fire, trong đó, bài thơ ngắn nhất có nhan đề ghi bằng tiếng Pháp “L’Eclatante Victoire de Khe Sanh” (Chiến Thắng Huy Hoàng tại Khe Sanh).
Mariupol | không phải Sài gòn | mà trái tim tôi nặng trĩu | có bất công không | tôi và trái tim | đã chồng bốn mươi bảy năm của nỗi đau trường kỳ lên vai Mariupol
nói lời giã biệt với một ly cà phê không đường | có cần gì mật ngọt | một ngày nào hồi tưởng | mỉm cười ta đã thử mọi hương vị của tình yêu | mối tình không đi tới đâu, dấu chấm than tất nhiên là những hớp cà phê đậm
sau bấy nhiêu năm / con dốc không già hơn / không nghèo hơn / không trơ trọi hơn / nó chỉ biến / nó chỉ mất / không để lại một dấu tích...
tháng tư / mùa xuân trở mình / lung lay những ký ức và phế thải ngủ quên...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.