Những điều mông lung

10/06/202222:47:00(Xem: 2569)
1- Ann Phong. Molded Memory 30x40 mixed media 2010
Tranh Ann Phong.



chữ nghĩa nổi trôi theo sóng biển

ngày ươm nắng trên cánh chim thiên thần

da trời màu xanh đem lại bình an

thời gian như dừng lại

một khoảng không gian lắng đọng

 

biết ơn khu vườn và những đóa hoa bông giấy

tô màu đỏ rực những ô ký ức

từ những đồi ngực si mê vực thẳm

giấc mơ kéo tôi lên rừng

đi chơi cùng núi

cuối tháng Năm, những cây xương rồng ngạo nghễ
như nỗi cô đơn mọc gai

 

cơn viễn du đưa đẩy phù vân

miền xa lạ: ngày vỡ tiếng, đêm dõi trăng

có tiếng thì thầm của bài thơ thiếu ý

giữa trăm ngàn mặt trời

bỗng nhiên giọt mưa âm ỉ  

nhỏ xuống long lanh thiên cổ

cánh buồm đỏ trở về từ biển êm

bóng hình ai rung động

như ánh chiều chiếu lên đỉnh núi êm đềm

 

con đường quanh co xào xạc

vẽ ra khúc mắc và phiêu lưu cuộc đời

bước chân đi tìm tảng đá mùa xuân

dịu dàng những khung cửa mở ra lùa nắng

con chim én mang tiếng ca của biển

ru những người con gái

nằm im trên bãi cát hiền lành

 

níu lại bình yên bằng đôi tay gầy guộc

tự do hát thật nhỏ trong lòng

một lần hạnh ngộ mông lung

 

– thy an

(Paxos, cuối tháng 05-2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
vệt nắng nằm trên cỏ / mùa hạ nóng cháy da / con sên bò dưới lá / rỉa bụi tía tô già...
chia tay định mệnh / đôi ba ngày ngồi bó gối / ngó mông lung / vàng chanh xanh chuối / ơ hờ bên màu cà tím lịm ngây dại / nơi lũ chuồn chuồn xôn xao / chực chờ thư giãn trên cụm lá sen dàn trải mặt nước...
Ta hỏi lá, sao lá buồn xơ xác / Sao úa mầu, nguồn cội lá thu rơi / Ta hỏi em, sao lặng thinh không nói / Sao trầm tư, đôi mắt ngóng trông vời...
vẽ sự trống trải của rừng | và những ngôi nhà mới cất | vẽ bầu ozone | và những kỳ quan ta không thế nhìn tận mắt nếu đã không có những chuyến xe những chuyến bay | vẽ xã hội này với những bước quá chậm/quá xa
Có lúc thấy hồn mình như gió / Khắp đầu ghềnh cuối bãi lang thang / Song bởi gió vốn không hò hẹn / Ta thấy lòng đầy những hoang mang...
Hết "dịch" rồi anh ơi / Hãy cùng em đi chơi / Xa hay gần cũng được / Miễn sao mình có đôi...
Người lớn gọi ông: Sáu Thi. Tên ông gắn liền nhiều lời đồn. Nhà văn viết tác phẩm lớn chưa chắc được ngưỡng mộ như người có nhiều huyền thoại. Số đông không quan tâm Xuân Diệu, Huy Cận... không biết đến Võ Phiến, Mai Thảo... Danh tiếng thổi phồng theo tưởng tượng. Văn chương lớn nhỏ theo tác phẩm. Huyền thoại kề môi thì thầm sát lỗ tai, câu chuyện từ từ hóa máu thấm vào trí nhớ. Toàn cõi Bình Định ai cũng biết Sáu Thi.
máu trăng rằm loang mây nằm võng / người nhợt nhạt đi về bên cỏ cây / xõa tóc hoa râm hớp thời gian / từng ngụm hả hê từng lời buồn bã / từng ngụm kêu réo đất trời tháng hạ / nghe tiếng ve rì rầm gọi tên không ngừng...
xô ngã một rừng ký ức / tìm ra một nhánh cây xanh / thấy như mùa xuân vừa thức / đâu đây hoa lá dỗ dành...
Ngày của Cha, con chào đời bằng tiếng khóc / Những đêm dài Cha lặng lẽ đưa nôi / Con ngủ say, nhoẻn miệng cười bé bỏng / Như thần tiên, chấp cánh giấc bình yên...