Vacation, anh ơi!

21/06/202221:15:00(Xem: 3669)

tahiti

Hết "dịch" rồi anh ơi

Hãy cùng em đi chơi

Xa hay gần cũng được

Miễn sao mình có đôi

 

Nhưng đi xa thích hơn

Mexico, Cancun

Hoặc Châu Âu, Châu Á

Qua thẳng Châu Phi luôn!

 

Phi trường đông vui quá

Nao nức những đường bay

Con chim sắt cất cánh

Vút cao trên tầng mây

 

Hay là mình đi Cruise

Nghe gió thoảng vi vu

Bên mạn tàu sóng vỗ

Anh nói “I Love You”

 

Ô kìa những bến bờ

Cảnh tuyệt vời nên thơ

Quên đi những phiền muộn

Đời buồn vui nắng mưa

 

Hay mình đi Road Trip

Thênh thang đường Free Ways

Qua thành thị, thôn xóm

Chập chùng những hàng cây

 

Đi xe lửa cũng đẹp

Ngắm vách núi, cheo leo

Trên ngàn có suối reo

Ru hồn ta thanh thoát

 

Xách vali lên nhé

Đời là những chuyến đi

Enjoy khi có thể

Book vé ngay, ngại gì

 

Hotels đang chờ đón

Gặp gỡ người đó đây

Và những món ăn lạ

Trời ơi ngon ngất ngây

 

Mình sẽ đi tản bộ

Ngắm cảnh vật xung quanh

Vào quán Bar tìm rượu

Ôn lại thuở tóc xanh

 

Ngày xưa ta hò hẹn

Anh, ly Martini đầy

Em má hồng e thẹn

Cocktails ngọt ngào say

 

Bây giờ mình hết trẻ

Đang qua nửa đời người

Nắm tay nhau đi tiếp

Thương yêu và mỉm cười

 

Mỹ hay Canada?

Em ok luôn nha

Đi đâu em cũng chịu

Miễn là ra khỏi nhà!!!

 

Kim Loan

(10/5/2022)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu
Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm