Trong hôm nay

23/06/202214:52:00(Xem: 2612)
2 duy thanh
minh họa: Duy Thanh

 


như ánh nắng

muốn đến là đến. hôm nay

em sẽ kéo anh ra khỏi giường, chuẩn bệnh

ấn ngực anh với bàn tay trịch thượng của người yêu

 

em sẽ mở toang cửa sổ, quăng thẳng thừng mọi thứ

chiêm nghiệm thở than

thời đại. thân phận. hư vô. sông bồi. núi lở..

những thứ anh đang ngủ chung

 

đẩy anh lại bàn viết

gỗ và tre trong giấy

hãy vẽ cho em

 

vẽ nương dâu và tơ lụa

 

vẽ sự trống trải của rừng

và những ngôi nhà mới cất

vẽ bầu ozone

và những kỳ quan ta không thế nhìn tận mắt nếu đã không có những chuyến xe những chuyến bay

vẽ xã hội này với những bước quá chậm/quá xa

và cách Alan Turing bị đối xử bảy mươi năm trước

vẽ nụ cười và cái nhăn mặt

của anh. và của cuộc đời

 

vẽ cây non ta trồng

xe chạy bằng điện - và gió nữa

lớp học qua internet

đường hầm đáy biển

cây cầu nối những niềm tin trái ngược

lá phiếu sạch, tiếng phản đối ai cũng có thể nghe

 

vẽ những mặt người với mắt, mũi, miệng

màu da là ánh sáng

vẽ căn phòng anh

với giường, bàn viết và laptop

quăng đi giấy mực

chúng lạc lõng và đang khóc, biết đâu

 

vẽ em rực rỡ mặt trời

vẽ anh nhìn về phía trước

 

vẽ bàn tay sỗ sàng và môi dịu ngọt

vẽ ta đang sống trong hôm nay

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện