Thơ Chúc Thanh

06/07/202220:05:00(Xem: 3028)

Image_Afternoon

Sao hoàng hôn xuống vội

           

Ta hỏi lá, sao lá buồn xơ xác

Sao úa mầu, nguồn cội lá thu rơi

Ta hỏi em, sao lặng thinh không nói

Sao trầm tư, đôi mắt ngóng trông vời

 

Ta hỏi mưa, sao mưa hoài không tạnh

Như giọt sầu, lữ thứ khóc thương ai

Ta hỏi gió, sao gió mùa da diết

Cho vầng trăng, thao thức khép mi hờ

 

Ta hỏi biển, sao thét gào phẫn nộ

Cho sóng đời, xô giạt mãi không nguôi

Ta hỏi trời, sao hoàng hôn xuống vội

Cho màn đêm, che khuất lấp tinh cầu

 

Ta hỏi người, sao thời gian bất tận

Và không gian, rộng lớn đến vô biên

Ta hỏi mình, sao mang nhiều khát vọng

Cho hành trang, nặng trĩu kiếp phong trần

 

*

 

Có một ngày

 

 

Có một ngày em vô tình nghiêng nón

Làm nắng chiều đổ xuống một bên vai

Tôi ngẩn ngơ về làm thơ rất vội

Để âm thầm hò hẹn với tương lai.

 

Có một ngày em vô tình chải tóc

Để mượt mà trôi giạt giữa hai tay

Tôi ngồi viết vần thơ như sương khói

Chở mộng đời lờ lững tựa mây bay.

 

Có một ngày em vô tình tô má

Bằng sắc hồng của nắng lụa ban mai

Thơ bỗng nở như đóa hồng rất thắm

Hương bay theo vào giấc mộng đêm dài.

 

Có một ngày tôi vô tình bắt gặp

Rất thẹn thùng đôi mắt ngước nhìn quanh

Tôi trở về gom cả trời đất rộng

Để thơ mình ngồi kết nụ xuân xanh.

 

Xin em mãi cứ là em như thế

Để đất trời mãi mãi vẫn là thơ

Xin em mãi vẫn là em bữa đó

Để tháng ngày mãi mãi vẫn là mơ…

 

Chúc Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.