chờ mẹ về chợ

06/07/202220:08:00(Xem: 3628)
Xe thổ mộ ở Hòa Hưng - Bé Ký (1938-2021)
Xe thổ mộ ở Hòa Hưng -- Tranh Bé Ký [1938-2021].

 

chia tay định mệnh

đôi ba ngày ngồi bó gối

ngó mông lung

vàng chanh xanh chuối

ơ hờ bên màu cà tím lịm ngây dại

nơi lũ chuồn chuồn xôn xao

chực chờ thư giãn trên cụm lá sen dàn trải mặt nước

 

đôi ba ngày lơ lửng đâu đó

vụt thoát từ thế giới của mê lộ hỗn mang bát nháo

về chốn ngẫu nhiên ngọt lời ru còn đọng trên môi mẹ

và đứa trẻ lớn nhanh ê a đánh vần hạnh phúc  ̶ ̶ ̶ 

hạnh phúc là được quà khi mẹ về chợ  ̶ ̶ ̶ 

mong ngóng từng chiếc xe thổ mộ lộc cộc trên đường

nghe chừng thời gian và không gian chùn bước lướt thướt hòa quyện

 

bức tranh dang dở tưởng không bao giờ quay lại

trời vẫn xanh trầm tư mặc niệm

đứa trẻ đứng ngồi bồn chồn

chờ mẹ về chợ

nhắm mắt chờ đã hơn nửa thế kỷ

bên này cuộc đời. 

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tôi đến chốn này | giữa giấc mơ chìm trong cơn mê | đã quá cữ
Sinh ra trong cuộc biếng lười kinh niên | Từ đầu xanh đã xuống thuyền | Một cơn luân lạc
Thomas von Vegesack* quẹt diêm / Lửa bếp, Lửa đèn. Lửa lò sưởi / Ngọn nến bữa ăn chiều lung linh / Quặn lòng quê xa, bạn tù tội / Phương Đông: Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ / Quê ta, bao nhiêu ngũ hành sơn / Bếp ai tro lạnh chiều nay nữa / Lửa gì đâu. Lửa tủi, lửa hờn
chờ đợi cái ngẫu nhiên | chờ đợi cái cố nhiên | bên lửa trời lao xao | lời khấn nguyện âm ỉ
Ồ. có cây náng thật sao | Người đi bắt nắng thêm vào dấu ă | Hoặc giả cây nàng ra hoa | Lung linh mầu nắng hay là mắt em*
Thưa các đấng thi hào, quý vị có hiểu nghe đọc thơ dở quả là sự xúc phạm đến trí tuệ và thính giác? Whiskey 18 tuổi cũng có lúc chua như cứt mèo! Nàng thơ ơi, người ta nói em đã qua đời bên Pháp, sao còn hiện hồn về giữa bàn nhậu tối nay!
chẳng muốn ăn. | đồ ăn như giấy bìa, | nuốt vô muốn ói, | bịnh càng thêm bịnh.
sắc màu huyễn ảo như áo em trong mơ | xuân hạ vu vơ | buổi sáng bận lòng thiếu chữ bài thơ