Thơ Tháng Bẩy

19/07/202217:36:00(Xem: 4204)

THƠ QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

 

Dentelles et Spectres (Lace and Ghosts) 1855-1856 - Victor Hugo (1802-1885)
Bức tranh Dentelles et Spectres (Lace and Ghosts), 1855-1856, của văn hào Victor Hugo (1802-1885).

 

 

dối trá nhểu nhão

 

 ̶ ̶ ̶ ̶  mầm mống của tội lỗi là…  

hắn cười khà khà lên mặt kẻ cả

 

xùi bọt mép phun châu nhả ngọc

liên tu bất tận nổ tung tóe đất trời

 

xin đừng bơm thêm lời tụng ca kệch cỡm

xin đừng vỗ tay kéo dài bi-hài kịch thời thượng

 

cuộc chơi rồi sẽ tàn nhưng dư vị không tan

tựa vết chàm khi ngấm sâu vào tâm não

 

một ngày dài khét nắng trên dốc vô minh

một ngày dài khát mưa khan cổ họng

 

một ngày cúi xuống nhìn quanh

trong phiên bản vườn địa đàng nguyên thủy

 

ngụp lặn trong bóng râm góc khuất

tội lỗi như những con giòi gặm nhấm cải bắp

 

và mầm mống của tội lỗi là chính hắn

kẻ mị dân / nhà tiên tri giả  ̶ ̶ ̶ ̶  

 

người ôm đầu

bốc mùi tưởng chừng bắp cải hư hoại

 

dối trá nhiễu nhão từ tai từ mắt từ mũi từ miệng

từ cùng khắp các lỗ chân lông

 

và đây không là cú sốc  ̶ ̶ ̶ ̶

không là hóa trang cho lễ hội mardi gras

 

đây chính là người thật mặt thật đương đại

với hộp sọ đầy ắp trò quỷ quái khôn lường.  


 

họ hết rượu rồi

 

cạn chai cạn ly

ký ức hoang dã nghiêng ngã

dao động theo từng nhịp kèn

đêm của jazz hay jazz về đêm?

cơn đau oằn oại khóc nức nở

cứ ném vào tôi

cứ quăng cho tôi

năm tháng rách te tua

chuyện bây giờ mới kể

chuyện bao giờ mới kể

chuyện nghìn lẻ một đêm đương đại

 ̶ ̶ ̶ ̶  họ hết rượu rồi

hết / hết tiệt / dứt khoát hết / bàng hoàng hết / não nề hết

những đôi mắt lừ đừ

những cặp mắt trắng dã

đêm sắp tàn về sáng

ai nhắc một đoạn trong thánh kinh

nước hóa thành rượu

tôi mơ màng nếm thời gian

đầu lưỡi mơn trớn ngày qua đắng ngọt

dè sẻn từng hơi thở

bất cần định vị

nhắm mắt bước như chạy như trốn vào cõi mông lung.

 

Quảng Tánh Trần Cầm   

 

*

 

THƠ THY AN

 

1- Ann Phong. Molded Memory 30x40 mixed media 2010
Tranh Ann Phong.

 

Năm tháng đi qua thất thập

 

hắn ngồi ở cuối khu vườn trầm ngâm

ngày tháng bảy nóng hừng hực

hè Tây phương trở thành nhiệt đới

cháy rừng, mưa lũ, hạn hán, băng tan

cộng thêm chiến tranh tàn bạo

 

hắn len người cố tìm lối thoát

giữa những hung dữ của kẻ chung quanh

giữa những ích kỷ tỵ hiềm của người đối diện

thử xem nơi nào là bến đậu

cho những bấp bênh cuộc sống ?

 

hắn nhìn pho tượng đồng vô cảm

xem như chứng nhân lịch sử

cái khách quan lạnh lùng

đôi khi bệnh hoạn của kim loại phủ rêu

đứng giữa vô thường trời đất

 

hắn cười một mình với gió mây

núi sông như sợi tóc trong tay

mấy vòng nhân quả đêm ngày nhắc nhở

tiếng tâm linh hát vu vơ đồi núi

phương trình vật lý và triết học la cà

 

hắn nghe cơn sốt ngày hè nóng bức

lửa thắp lên nỗi cô đơn

chơi đùa lang thang trên cây cỏ

một nén nhang tạ ơn đời

năm tháng đi qua thất thập

 

– thy an

(19-07-2022, tặng các bạn thiết tha)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
Chuyện ngày xưa tự bến bờ / Phải rằng ngẫu nhĩ tình cờ gặp nhau / Mở ra một bến giang đầu / Khởi dòng tộc Việt quả bầu trăm con
Em mất một trăm ngày / Hương còn đầm khăn áo / Chị tung áo khắp nhà / Nỗi buồn không tiếng động
Không có khoảng cách không có khẩu trang lồng ngực không thở tim vẫn bang hoàng Tóc xanh tóc trắng nghiêng đầu vào nhau tuổi trẻ tuổi hạc cùng chia sợi sầu
Tôi vàng không trắng được đâu / cha con cháu chắt cũng màu đó thôi / trắng làm sao được hỡi ơi / vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh
Một mai đây đất nước này trở lại / Đón bình minh, trong ánh sáng chan hòa, / Chúng ta cùng nối lại bản tình ca / Khi Cô Vi đã lui vào dĩ vãng.