Thơ Trần Hoàng Vy

30/07/202221:39:00(Xem: 3088)
DinhCuong_TrongBongMuaThu
Trong bóng mùa thu -- Tranh Đinh Cường.



T
hu non

 

lá chếnh choáng chạm thu gọi gió

mùa gây men,

sắc biếc phai vàng.

em lũ lượt như là cánh bướm

sáng thu non về với cội cây ngàn...

 

thu non nõn mới vừa phai phai biếc

mới dậy men lớt phớt tơ vàng

nắng như nắng mới nhìn bối rối

mùa thu non thẹn chạm lá cây làng?

 

mai thức giấc vùi tiếng ve vào đất

tóc xanh dài níu ngọn gió thu sang

và nghe chớm tiếng lá rơi thật khẽ

môi thu non ngòn ngọt lá thu vàng.

 

thu đang non nghĩa là còn... đang chát

cái vị chua me dốt vẫn trên cành

ta sẽ đợi... dâng mùa thu chín

lá bây giờ thiêm thiếp ngủ mơ xanh...

 

 

Chiêm bao bao trái cà na

 

Tuổi thuở học trò
Da đen mùa nước xâm xấp, củ năng, củ ấu
Bắt cá, mò cua, chăn trâu, lùa vịt…
Lúc ngẩn ngơ bên sen, súng…mơ buồn!

 

Chưa vội tròn trăng tóc hoe hoe nắng
Trái cơm nguội chát, trái bần chua…
Bàn tay ngón trắng,
Đêm mơ hoàng tử đeo… bùa?

 

Thôi lăn trái mù u, những thẻ tre ghè chân váng phèn vằn vện
Mùa sim môi tím, mắt tím…
Câu đồng dao “Chi chi, chành chành”
Em hóa thành vàng ảnh, vàng anh.

 

Thoắt mà mấy mùa nước nổi,
Cây cà na dưới bến, neo thuyền
Răng cắn trái cà na đắng,
Đọng trên môi, chua ngọt đầu đời…

 

Cây cà na lá xanh nét lông mày,
Trái non ngày nhu nhú
Lén bỏ cặp bàng, trường xã…
Đắng còn vướng vất buổi chia tay?

 

Đêm ở phố. Cà na giầm trong hũ, chấm muối
Môi tím xưa, hồng trong màu ớt?
Bàn tay rửa sạch… phèn,
Khoe ngón búp măng?

 

Nằm mơ trái cà na xanh ngằn ngặt
Nhớ mùi… bùn, mùi vịt, mùi trâu
Nhớ tuổi trôi qua mùa nước nổi
Trưa chang chang, lá sen, súng đội đầu!

 

Trái cà na cộm… chạm vào chiếu, gối
Tay vốc mùa chơi ô ăn quan
Giật mình trái cà na… khóc
Vùi trong ngọt ngào. Đắng, chát lại về quê?

 

(Vàm Cỏ, tháng 7/2013 – TX. 2020)

 

Những ngón tay

 

Ngón ngoan, ngón xinh, ngón thiên thần…
Ngón nội trợ, ngón nấu ăn, ngón may vá
Ngón đeo nhẫn, ngón anh dắt em đi trong vườn tình ái
Tất cả chụm vào ngón lá, ngón hoa…

 

Ngón nuôi con, ngón tình tang mệt lả
Ngón chỉ đường, anh lạc lối quanh co?

 

 

Đêm rơi xuống vở kịch đời

 

Vở kịch mở màn. Đêm chiêm bao

Giấc mơ không có ghế thượng hạng

Tôi ngồi xem, hơi thở cồn cào

Có ánh trăng qua khung cửa hẹp!

 

Một đời người gian lao, sướng khổ

Đếm thời gian khôn lớn thành người

Không có vai hài, thiếu nụ cười

Đường gai chông, lối đi khập khiễng?

 

Vở kịch mười năm, sáu mươi năm...

Đằng đẵng những tháng ngày ở trọ

Lưng lưng chén cơm đường, cháo chợ

Vị đắng cay độ thuở trăng rằm!

 

Đạt cao trào chưa? Nút thắt kịch

Mấy hồi, sương thấm lạnh giấc mơ?

Khoe áo công hầu, mang hia, mão

Chưa hàng thần, công dân loại... đơ!

 

Thoáng chán, quên tuồng, quên tích cũ

Màn buông vừa chợt giấc mơ phai

Đã quá hoàng hôn còn nấm nuối

Chút ráng ngày trôi theo mây bay...

 

Còn chút nữa, hậu trường tiếng nhạc

Nhịp vỗ tay rời rạc bám theo

Mai cát bụi, hồn xanh ngọn cỏ

Nhớ cõi người làm mảnh trăng treo!...

 

Trần Hoàng Vy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu
Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm