THƠ THÁNG TÁM

10/08/202209:16:00(Xem: 4143)
Stains with fingerprints (1864-65) - Victor Hugo (1802-1885)
Stains with fingerprints (1864-65)
của Victor Hugo (1802-1885).

   thời chết đứng

   một mảnh đất rất gầy

   một bầu trời rất nhỏ

   không đủ nuôi nấng che chở một bộ tộc

   rất khốn khó

 

   bên khung cửa rất hẹp

   chờ đợi một cơn gió

   và khi gió lướt ngang

   không chút đổi thay

 

   tưởng chừng vẫn còn ngàn-năm-đô-hộ

   và tiếp nối nhiều ngàn năm sau nữa

 

   
   loáng thoáng phía sau khung cửa rất hẹp

   là mùi và màu của vô vọng

   là vết hằn từ ngọn roi từ mũi nhọn

   là những vũng máu khô khốc

   là tiếng rên xiết là tử khí âm hồn

 


ngày lại ngày qua gần nửa thế kỷ

người người chết đứng như lũ tượng nhà mồ

 ̶ ̶ ̶  trơ trất ù lì vô tâm vô cảm

 

rồi một buổi hừng đông

đoàn người chết đứng ngẩng mặt nhìn trời

khóc và tru như chó dại  ̶ ̶ ̶  khôn nguôi.  


-- Quảng Tánh Trần Cầm  


*

 

Uống rượu với bạn

 

thời gian như chiếc xe dừng lại bên đường

vừa đi qua những ổ gà và vết nứt

hàng cây già đớn đau ngã gục

con người mang khuôn mặt lạnh buồn

lời nói bạo lực sẵn sàng tuôn ra khi bất mãn

chiều nay trời nóng bức, con chim quên hót

chúng ta ngồi bên nhau, lòng cởi mở nhưng không nói nhiều

thèm nghe một tin vui, một mẩu chuyện đẹp

hớp miếng rượu tạm cho là hào sảng

nụ cười xuyên qua dàn hoa hồng không ai hái

mái tóc nhuốm bạc và giấc mơ theo gió bay

 

người nào đó kể ta nghe thần thoại

trau chuốt niềm vui không cần chăm sóc

thành phố an lành che những lạnh lùng vô cảm

chiến tranh thù hận chốn xa 

dương cầm ai đó trôi thật nhẹ

tiếng cười và hạnh phúc vô tư

cuộc đời như trò chơi mở toang tấm gương vũ trụ

hiu hắt đâu đây chút hồn thiêng sông núi

khuôn mặt hao gầy lồng trong thiên thu

 

thất thểu nỗi buồn đông phương

trải ra trên giấy nháp và bàn phím

chút lửa ấm thắp lên từ những câu thơ đầy bụi

thoáng chốc hơn năm mươi năm phiêu bạt

như chớp qua dòng sông

và khi buổi chiều xuống thấp

chút đau ló dạng trong lòng

cũng trời đất đó sao hôm nay thấy hẹp

nỗi buồn gói trọn trong tay

đám mây tháng bảy vẫn thì thầm

tháng tám đem cơn nóng cháy khô cây cỏ 

chuyện trở về như một điệp ngữ

của viên đá lăn xuống vực sâu

 

chiều thành thị nắng vàng ngang qua lối nhỏ

ta nhìn em như nhìn mùa hè

ngọn cây xanh và những bông hồng tàn héo

cưu mang vẫn nặng

ngôn từ không thể nói ngược những điều đang sống

cho nên ta chỉ còn ẩn dụ

trên môi và trong tim…

 

– thy an

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tôi đến chốn này | giữa giấc mơ chìm trong cơn mê | đã quá cữ
Sinh ra trong cuộc biếng lười kinh niên | Từ đầu xanh đã xuống thuyền | Một cơn luân lạc
Thomas von Vegesack* quẹt diêm / Lửa bếp, Lửa đèn. Lửa lò sưởi / Ngọn nến bữa ăn chiều lung linh / Quặn lòng quê xa, bạn tù tội / Phương Đông: Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ / Quê ta, bao nhiêu ngũ hành sơn / Bếp ai tro lạnh chiều nay nữa / Lửa gì đâu. Lửa tủi, lửa hờn
chờ đợi cái ngẫu nhiên | chờ đợi cái cố nhiên | bên lửa trời lao xao | lời khấn nguyện âm ỉ
Ồ. có cây náng thật sao | Người đi bắt nắng thêm vào dấu ă | Hoặc giả cây nàng ra hoa | Lung linh mầu nắng hay là mắt em*
Thưa các đấng thi hào, quý vị có hiểu nghe đọc thơ dở quả là sự xúc phạm đến trí tuệ và thính giác? Whiskey 18 tuổi cũng có lúc chua như cứt mèo! Nàng thơ ơi, người ta nói em đã qua đời bên Pháp, sao còn hiện hồn về giữa bàn nhậu tối nay!
chẳng muốn ăn. | đồ ăn như giấy bìa, | nuốt vô muốn ói, | bịnh càng thêm bịnh.
sắc màu huyễn ảo như áo em trong mơ | xuân hạ vu vơ | buổi sáng bận lòng thiếu chữ bài thơ