từ miền ký ức

18/08/202215:58:00(Xem: 3264)
Landscape (1927-1928) - Arshile Gorky (1872-1944)
Landscape (1927-1928) của họa sĩ  Arshile Gorky (1872-1944).



nỗi nhớ treo phất phơ trong gió

bấu víu trên tán cây

lời ca thôi thúc ám ảnh bập bùng sôi

một chút nắng chiều ray rứt

tắt dần về phía núi

khi khoảng trống tím lịm loang nhanh  

tôi dang tay ôm bắt ký ức phân tán theo cơn gió

 

trên con dốc quanh co lang thang vô định

những chùm hoa dại vàng li ti

lay theo gió

điểm nhẹ trên phông hình

chút bình yên còn sót lại trong cõi riêng tư

chốn bất biến bất dị

nơi tôi hú họa tìm tôi

rượt đuổi theo tôi

dù hoang mang chao đảo

sau đêm nghìn lẻ một

giữa vô vàn ngẫu hứng / hệ lụy / rào cản

 

phía bên kia đồi là ranh giới

giữa đêm và ngày / giữa nhớ và quên / giữa thiện và ác

trong chập choạng tranh tối tranh sáng

tôi vật vã gom góp trầm tích dần trôi từ nỗi nhớ hôm nay.

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
hết xuân sang hạ | hồi cư chiếc buồn | một mình vẫn | một mình luôn
người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh | con cóc nhảy ra và ngồi đó ̶ ̶ ̶ vừa lắng nghe | vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”
Khóc mùi một trận đi, quê núi | Vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm | Trả hết về xưa cho gió xóa | Để hồn ươm vạt nắng vàng im |
và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta