bước vào giấc mơ

29/08/202210:50:00(Xem: 3242)
harlequinade (1911) - albert bloch (1882-1961)
Harlequinade (1911) của họa sĩ  Albert Bloch (1882-1961).



lũ hề câm cất giọng ngâm nga

thổi đi thổi lại bài ca không lời

cố tình len lách vào giấc mơ tôi

 

hai mắt ngây dại chờ đợi

buổi sáng âm u trống vắng

không thấy mặt trời bên kia kẽ lá

cúi xuống hít thở mùi mục rữa phân hủy

tìm chỗ ngả lưng xin chút yên lành

 

ngày hạ chí bắt lửa đã qua 

tưởng như rất xa trong nhiều ngày tháng

bước chậm ngang khu vườn gập ghềnh cát đá

hả miệng nghe tim đập thình thịch

loạn nhịp bật ngửa ngỡ ngàng

 

đây là đâu?  ̶ ̶ ̶  có phải trạm xe điện ngầm?

băng ghế trống trông quen nhưng không nhớ

dáng ai lướt thướt trông quen mà quên tên

tiếng cười giòn tan pha lê vụn vỡ

hít thở đau nhói mùi ảo vọng mắc cạn  

 

buổi chiều lũ hề câm trở lại

phân phát những viên màu như kẹo

những viên thuốc bọc đường chừng như

phân lô giấc mơ / phân lô cuộc đời

chập chờn âm vọng réo gọi

bờ bên này? / bờ bên kia?  

 

ngập ngụa trên dòng huyền thoại vơ vẩn

một ngày lệch tâm điểm lềnh bềnh trôi

tôi chắp vá nối kết giấc chiêm bao đứt quãng  ̶ ̶ ̶ 

chợt thấy đời mình bắt chước giấc chiêm bao. 

 

– Quảng Tánh Trần Cầm

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong vũ điệu day dứt của hoang mạc gió, lữ khách dừng lại, gõ cửa. Căn nhà trống mùa đông. Bàn tay lạnh quẹt một que diêm, nhen lên nỗi buồn, thảng thốt những ước mơ ngày cũ theo tro bụi bay lên, buồn bã như những lời em sắp nói, như ánh lửa lụi tàn, như tuổi thơ đi qua… Có tiếng chuông xa đâu vọng về, đơm hoa trong bóng tối lời nguyện cầu, lữ khách cảm thấy móng vuốt của băng giá tan ra bởi niềm khát khao cháy bỏng… Tuyết rơi trên ô cửa sổ, lấp lánh một nỗi chờ.
Ừ xuân uyển chuyển như em bước / Mỗi khoan thai là mỗi nhành mai / Cớ gì anh lại như... chú chuột? / Để em mang vuốt giấu trong tay?...
Đàn bà trong chiến tranh không giống hình vẽ hay tiểu thuyết. Giống búp bê biết nói, thời bình giá cao thời chiến giá rẻ. Thời nào cũng dễ thay áo cởi quần. Để búp bê nằm xuống, nó nhắm mắt. Bóp mạnh vào thân, nó kêu. Lúc lắc, nó tự động nói. Nhưng đàn bà chỉ giống, không phải búp bê vì khóc ra nước mắt thật.
Thơ của ba người, Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An, Trịnh Y Thư...
Khi một mình anh thích Nghĩ đến hình ảnh chúng ta bên nhau: Khi bên nhau anh lại nghĩ Anh thích được ở một mình.
Khi mặt trời bỏ đi / tuyết đầu mùa tìm đến / những cánh tay màu trắng / cầm trái tim trẻ em
Hai bài thơ của nhà thơ Trần Hoàng Vy...
mùa thu bỏ đi khi khu rừng không còn lá đỏ / ước mơ tan theo sương / xin ngôn ngữ viết lên lời yêu thương man mác / như con chim trên cành cất tiếng kêu thật nhẹ...
"Rơi" là một bài thơ trích trong tuyển thơ Tháng Năm Là Mộng Đang Đi của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh MInh, xuất bản nay mai. Chỉ trong một bài thơ ta có thể có cái nhìn trải rộng bao quát về kiếp người, từ lúc "Rơi vào bụng mẹ đầu thai," cho đến lúc "Hóa thân sương hạt chơi vơi cõi ngoài." Và giữa hai mốc điểm đến và đi đó, là: Tan sương bao kiếp giấc mơ / Trôi đi bao nỗi ngẩn ngơ kiếp lời / Dường như là tôi đang rơi… Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc...