Cạn kiệt mùa hạ

19/09/202216:38:00(Xem: 2752)

Image_Afternoon

ngồi trầm ngâm dưới bóng mát cây trúc đào vừa bị cưa

giống như hiền triết năm xưa

nhìn chu kỳ giăng tơ của nhện

lung lay trước gió

bận lòng bao nhiêu câu hỏi trần gian

về những bệnh nan y tàn phá thân người

 

giọt hạnh phúc hiếm hoi

nhỏ xuống những góc lòng phù phiếm

ái ân và đam mê

cạn kiệt một ngày như dòng sông chảy qua thảo nguyên

như bầy ong vàng thiếu mật

bay qua đồng bằng khô hạn

 

cờ xí vinh quang treo lên như khúc bánh mì nổi mốc

tiếng ai reo hò bên cạnh những thân người còm cõi

lang thang xó chợ của yêu tinh

thân thể ngạo mạn và nụ cười tự kiêu gian ác

giết người không gớm tay

rồi rửa tay trên dòng sông nhân quả

 

buổi chiều ngả bóng vuốt lưng lăn tăn nắng

một chút do dự cho ngày mai ở bến sông

có đám lục bình non nước

mong ước gì trên những đổi thay trần thế

mùa hạ vàng rồi đây ngơ ngác

phải chăng những cánh hoa sẽ tàn dưới mặt trời

 

– thy an

(Cuối hạ 2022)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
Chuyện ngày xưa tự bến bờ / Phải rằng ngẫu nhĩ tình cờ gặp nhau / Mở ra một bến giang đầu / Khởi dòng tộc Việt quả bầu trăm con
Em mất một trăm ngày / Hương còn đầm khăn áo / Chị tung áo khắp nhà / Nỗi buồn không tiếng động
Không có khoảng cách không có khẩu trang lồng ngực không thở tim vẫn bang hoàng Tóc xanh tóc trắng nghiêng đầu vào nhau tuổi trẻ tuổi hạc cùng chia sợi sầu
Tôi vàng không trắng được đâu / cha con cháu chắt cũng màu đó thôi / trắng làm sao được hỡi ơi / vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh
Một mai đây đất nước này trở lại / Đón bình minh, trong ánh sáng chan hòa, / Chúng ta cùng nối lại bản tình ca / Khi Cô Vi đã lui vào dĩ vãng.