Thơ Nguyễn Hàn Chung

05/10/202220:47:00(Xem: 3005)
Crazy
Tranh Đinh Trường Chinh.


Bệnh đồng phục
 
Cả đời buộc phải đồng đã mệt mỏi
sao còn rủ rê đồng phục nữa làm gì
bạn cứ xanh lam tím chàm tùy thích
đồng mà bất hòa vận nước cũng suy vi

bất chợt

tình cờ
nghía được hai con
chuồn chuồn quan hệ
trên giàn mướp xanh
con nào em
con nào anh
giá ta biết được
đâu thành nhà thơ

Bị& Được

Bị và được lằn ranh như sợi tóc
người tây dương gom vào nhóm: To be
có khi được mỏi đời ôm mặt khóc
bị mà sao em thủ thỉ thù thì

Láo& thiệt

Nói láo yêu em nàng khoái trá
nói thiệt yêu nàng em bĩu môi
tình yêu khiến những tên tối dạ
bỗng bội thu cả vốn lẫn lời

Chào mừng hội nghị

mỗi lần hội nghị diễn ra
nam nữ trẻ già hồ hởi bước theo
lối đi cong vẹo vòng vèo
nghe hô bước ngoặt tóp teo thất thần
 
Cảnh báo khẩn

Các cô gái
không chỉ để ngắm

Phải giúp họ tiến hóa
lên bà

Muốn giữ đường yêu
không quá ngắn

Yêu họ
đừng dật dờ nói ra

-- Nguyễn Hàn Chung

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.