im lặng và nín thở

14/11/202220:56:00(Xem: 3911)
ba người ngồi (2009) - Lê Thánh Thư
Ba người ngồi (2009) -- Tranh Lê Thánh Thư.

                                            
                       ( gởi người tử tế)


nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này

đi như chạy suốt quãng đường dài

phó mặc cho rủi may

im lặng và nín thở

trò chơi bất cẩn bất cần

giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói

 

ngày lại ngày qua nơi đây

người người rút kinh nghiệm không ngưng nghỉ

nghĩa là thất bại hầu như liên tục

lẩn trốn trách nhiệm  ̶ ̶ ̶ 

ồ thì có dịp làm lại để thêm kinh nghiệm  ̶ ̶ ̶ 

anh bảy anh ba ơi:

có phải đây là thời mạt vận tôn vinh sự bất cập bất tài? 

 

đập vỡ mắc xích vô hình

phủi tay bỏ lại sau lưng

về lục nồi ăn tô cơm nguội

với mớ rau luộc chấm nước mắm tỏi ớt

một thoáng bùi ngùi chảy nước mắt  ̶ ̶ ̶  

không còn phải im lặng và nín thở

và đây không là giấc mơ lặp đi lặp lại

vui quá là vui! 

 

– Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh còn nhớ một ngôi nhà cuối phố? Ngõ chè tàu xanh biếc lối đi quen...
Hơi lạnh đâu lén ùa về / Ngoài hiên tối đã tràn trề từ lâu...
Xác ai trong túi vải / Làm sao nhận ra nhau / Màu trắng một màu trắng / Ôi Mẹ, ôi Con đâu!
Đông đã mùa. Chiều lật bật / Cây thôi lá độ xưa vàng / Tà huy cũ. Xiêm y phơ phất...
Thơ của hai thi sĩ San Phi & Hoàng Xuân Sơn...
người chết không hót không bay không nhảy múa | con hạc mào đỏ* xếp cánh thôi mơ thôi thơ | con chó thất lạc buồn rầu
Cặp đùi này, chẳng hạn, là của em. | Vòng tay anh, trở lại ôm lấy bản thân | Ngón tay, bờ môi thu hồi | định quyền sở hữu.
Cách tân – truyền thống, sự tương phản nhờ đó thật rõ nét qua phong cách thơ, thi pháp, thi ảnh, cấu tứ, cảm xúc, trong thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, Lưu Diệu Vân, ThụyVy, Hoàng Xuân Sơn, Nguyễn Hàn Chung, Ben Oh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Ta về một cõi tâm không / Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn / Còn yêu một thuở đi hoang / Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya / Ta đi dẫm nắng bên đèo / Nghe đau hồn cỏ rủ theo bóng chiều / Nguyên sơ là dáng yêu kiều / Bỗng đâu đảo lộn tịch liêu bến bờ / Còn đây góc núi trơ vơ / Nghìn năm ta mãi đứng chờ đỉnh cao