Âm Vang Thu

18/11/202200:00:00(Xem: 5453)

Ann-Phong
Tranh Ann Phong.
  
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta.
 
Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi
 
*
 
Nguyễn Xuân Thiệp
 

Nhịp bước mùa thu

 
sáng nay. tôi lắng bước mùa xưa
chim nhỏ. năm nao. rộn khóm dừa
sông chớm đôi bờ thu quạnh quẽ
đường dài. son đỏ. quán lau thưa
 
nhà ai. phơi áo. ngoài hiên gió
nắng tắt trưa qua. lạnh bến chờ
cây ố. sắc tường. vương phủ ấy
trẻ nghèo. nhặt lá. ngói rơi. Hư
 
nghìn mùa. sương khói. dậy âm vang
lộp bộp. hiên sau. trái rụng vàng
bóng sậu. kêu qua bờ mía dại
xa nhau. mùa thu. mưa trong trăng
 
em đi. nhịp bước dạo đôi mùa
áo biếc. chìm trong dáng núi xa
trống lẻ. trường bên. hờ hững điểm
hoàng thành vừa chợp giấc mơ trưa
 
thời đại xây trên lòng quá khứ
tiếng mùa. hốt gió. rắc ly tan
này em. nhìn lại nương cày cũ
mặt đất. âm u. bặt tiếng đàn
(1954)
 
*
 
Nguyễn Lương Vỵ
 

Cuối Hạ Đầu Thu

 
I.
theo mộng về thăm sài gòn mưa
cuối hạ đầu thu chiều cũng vừa
trắng mù mưa bay trên phố chật
xám tro lá khóc bên quán xưa
vuốt mặt nhớ tri âm chìm khuất
đan tay nghe hồn vía đong đưa
bên đây mặt trời thức dậy sớm
sài gòn mưa em đã ngủ chưa?

II.
em đã ngủ chưa hay còn thức
đêm thẳm sâu dấu lệ ngàn trùng
chung cư gù lưng đứng rũ bóng
cửa sổ nhòe mắt tìm chân dung
mộ đời thinh không vang lục trúc
mồ ta địa tận réo hồng chung
giật mình tỉnh giấc còn ấm ngực
ngồi dậy ngoài hiên đã sáng trưng!
 
III.
theo mộng về thăm sài gòn em
đầu thu cuối hạ mưa dài thêm
trắng mù biệt khúc rơi tầm tã
xám tro cầm dương sầu lấm lem
nhớ quá hồn đường sá mệt lả
thương thay thân đất khách say mèm
giật mình đèn chưa tắt thở nhẹ
dứt mộng mà sao vẫn còn thèm?!

(7.2017)
 
*
 
Nguyên Yên
 
Dứt
 
đóng chặt cánh cửa,
để lại tất cả sau lưng
như thời nào đẩy mái ngược dòng
ra đi nhắm mắt hòng thoát
 
đóng chặt cánh cửa
nhốt từng giấc mơ sao trời
khóa trái mọi trối trăng
những hồn ma hệ lụy
 
đóng chặt cánh cửa và quăng đi chìa khóa
chiếc rương của một thời châu báu
bầu rượu tràn hớp say
căn nhà có huyễn tưởng bóng mát
 
đóng chặt cánh cửa
vứt bỏ mẩu quen thuộc cuối cùng nào sót lại
ngoài kia những chiếc lá ố vàng đang rụng
mùa thu cũng bỏ đi
 
đi như một linh hồn rút lui không định trở lại
đi chuyến nhẹ hẫng về mai sau
 
cầu cho trót lọt
 
*
 
Trần Hoàng Phố
 

Gương mặt ký ức

 
1.
Bạn hãy dịu dàng lấy cây cọ và vẽ
Vào trái tim rực lửa lá phong mùa thu
dấu vết cuộc đời phù du chúng ta
Trên khuôn mặt của gió
và sự lặng yên cây cối
Bạn như nghe thấy
tiếng
thổn thức của thời gian
và sự chảy trôi của ký ức
 
2.
Bạn hãy cầm lấy cọ và vẽ
Vào khung
tấm toan màu trắng ước muốn
Một khuôn mặt
nồng nàn say mê dự phóng
Trên những chiếc mặt nạ ngày rơi
Bạn như nghe thấy
bước đi lạ lùng bóng tối hoài niệm
 
3.
Bạn hãy cầm lấy cọ và vẽ
Vào gương mặt đổi thay
của năm tháng và sự lãng xẹt kiếp người
Bóng tối ký ức
Và bước chân chậm chậm của các vì sao
Trên thảo nguyên mênh mông bầu trời đầu hạ
 
4.
Bạn cầm lấy cọ vào vẽ vào khung tấm toan thời gian
Gió thổi làm mắt bạn cay
Giọt bùi ngùi 
như giọt sương rơi thảng thốt vào giữa trái tim bạn
Khuôn mặt sáng dịu dàng vầng trăng hạ tuần tháng tám
như linh hồn đợi chờ
đâm xuyên ký ức bạn đớn đau
 
*
 
Phạm Thiên Thư
 

Áo Thu

 
Xưa em phơi áo giữa thu phong
Lá vàng cài trên lụa rực hồng
Nay áo đã cuốn về thiên cổ
Lá vàng bay lạnh nỗi niềm không.
 
*
 
Vũ Hoàng Thư
 

Lá Thu

 
em là thu
       hay thinh không
gọi mùa tôi
       tiếng chuông đồng
vực âm
bay
        bay
                bay
        ghé
âm thầm
rũ trong thân phận
tiếng trầm cội rơi
Áo khoe buổi sớm
         sương mời
phù vân
thôi cũng nát đời như chơi
một âm ngang
lời kinh rời
ở đây
          đi đến
                    thường thôi
cõi này
 
*
 
Trịnh Y Thư
 

13 Bài HOKKU: Giọt Thu

 
1.
Cành táo oằn oài ngả
     Sẻ nghiêng đầu
          Giọt Thu lặng lẽ rơi.
 
2.
Sân nhà cũ
     Gió bạt – lá phong đỏ hiên sau
          Lặng im bờ tường rêu phủ.
 
3.
Mưa xóa nhòa ô kính
     Cẩm chướng và thược dược
          Căm căm trong màn đêm.
4.
Gió mùa Thu
     Lẻn qua khung cửa hẹp
          Dừng lại chân giường.
 
5.
Mây đùn bia mộ xám
     Lũ nhạn bay đã xa
          Mưa trong chiều ảo vọng.
 
6.
Tiếng mưa gõ đều đặn
     Lên mặt kính cửa sổ
          Thi thoảng có tiếng – chíp.
 
7.
Mưa nơi này
     Mưa Hà Nội
          Một ngàn năm – mùa Thu
 
8.
Tảng đá vườn sau nhà
     Vì sao mi khóc?
          Ôi mưa Thu.
 
9.
Cây ổi sau nhà
     Ra hoa ra trái
          Mưa Thu ưu ái vỗ về.
 
10.
Băng thảo ủ dột
     Cựa mình bên phiến đá
          Ẩn nhẫn đợi chờ.
 
11.
Vần vũ đám mây dị hình
     Xao động góc trời
          Trận bão lá.
 
12.
Hãy kêu lên thật to
     Chú ếch bạn tôi
          Mưa trong lòng trần thế.
 
13.
Duềnh nước tràn về
     Cơn lũ một đời
          Nước nước nước.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.