Chùm thơ Lê Hưng Tiến

28/11/202220:08:00(Xem: 3719)
Crazy
Tranh Đinh Trường Chinh.



Chiếc bình thủy tinh đựng nhiều gió

(Quý tặng nhạc sĩ Trương Quang Minh Đức)

 

Thinh không động hưởng

Những giấc mơ đi cày ánh sáng

Chiếc bình thủy tinh đựng nhiều gió

Trong khoảng lặng đã vỡ

 

Ở nhiều con đường mới

Là những vết xiên sẹo thời gian

Đôi khi mặt trời mở

Là những lần đẫm mình trong kho sách

 

Nếu ước mơ có bay lên được

Thì con thuyền phải đựng nhiều gió

Nếu dòng sông không phẳng

Thì núi lại càng duỗi thẳng chân mây

 

Ai cũng đến gần mình hơn

Những con chữ đôi lúc cũng đánh mất phận mình

Làm giấc mơ đi cày ánh sáng

Trong chiếc bình thủy tinh đựng nhiều gió

 

*

 

Tôi chưa bao giờ bật khóc như thể

(Đau thương vì người con gái ra đi từ chuyến xe qua)

                       

Tôi luôn gọi sáng tạo thức dậy

Bình mình không có lý gì ửng nắng

Nhiều bài thơ ra đời khoảnh khắc ấy

Gội sạch từng cái tên làm vỡ mùa nghi thức

 

Tôi hiến dâng mình cho mỗi cái tên THƠ định danh

Sống hay chết đều trở về lòng đất

Thơ cũng vậy. Cũng có mộ phần của riêng nó

Và tôi đã khóc cho nhiều bài thơ như thể

 

Tôi luôn yêu những cái nhạy cảm

Vì tạo hóa đã cho mình cái của ngã thể

Nhưng tôi cũng khóc nhiều cái nhạy cảm ấy

Bởi đất trời là con Tạo quanh quẩn vòng thử thách chưa qua

 

Như buổi sáng nay

Tôi đã bật khóc như thể

Như thể chưa từng ra đời mỗi bình minh

Mỗi bình minh là mỗi bài thơ khác

 

Mỗi bài thơ khác là sự tồn tại cái khác

Nhưng cái khác có thể sẽ chết đi

Và có thể tồn tại trong thế giới khác

Thế giới khác cũng mất đi một phần con người

 

Như buổi sáng nay

Một cô gái không biết tung tích

Như bài thơ không biết tên mình

Đã từ cõi sống trong một chuyến xe qua

 

Một cô gái bỏ lại thế giới này

Một bài thơ bỏ lại thế giới khác

Cả hai đều bỏ lại sự khác biệt tồn tại

Như bỏ quên nghi thức để mùa chuyển kiếp đau thương

 

*

 

Cánh mỏng chao nghiêng

                     

Nắng đung đưa nụ cười

Em ngây ngô những bước cỏ mềm

Đẫm ướt vạt sương làm cánh mỏng chao nghiêng tóc xõa

 

Phố vừa lên xanh

Sân trường lụa là không khí

Tiếng thở làm gót hồng kéo mặt trời xuống thấp

 

Những đôi mắt rỗng

Va đập mùa đậu biếc

Gọi thinh không chạm hờ nhau vọng tưởng

 

Nhịp nhịp bước bước

Những suy tư chưa đến lúc mơ hồ vỗ về

Chỉ nghe lòng đất thầm thì ai đáu

 

Dẫu khoảnh khắc chưa lên ngôi

Em vẫn ngây ngô những bước cỏ mềm

Đẫm ướt vạt sương làm cánh mỏng chao nghiêng tóc xõa

 

– Lê Hưng Tiến

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay