Thơ Trần Hoàng Vy

22/12/202219:35:00(Xem: 2577)

nhathoducba

CHAT VỚI SANTA CLAUS

 

Đêm mờ khói tuyết mù giăng

Trắng run mặt gió, vết hằn sao xa

 

Chấm xanh. Cuối dãy ngân hà

Messenger của ông già... bạc râu?

 

Xin chào Santa Claus

Chuyến xe tuần lộc về đâu đó rồi...

 

Giấc mơ của trẻ bồi hồi

Bao nhiêu quà tặng em tôi thiếu quà?

 

Bão giông, lũ lụt tràn qua

Một manh áo rách thịt da tím bầm!

 

Bà Tiên, ông Bụt... từ tâm

Từ lâu vắng bóng đã ngầm chia tay?

 

Quê nhà Phật, Chúa lắt lay

Biết ai phù trợ đêm ngày khấn trông

 

Túi quà ông có... mênh mông

Nhà không ống khói. Ông không chui vào

 

Làm gì có tất? Chiêm bao

Sáng ra mở mắt cồn cào đói cơm!

 

Mùa Noel lạnh từng cơn...

Ông như cổ tích ban ơn phương nào?

 

Cuối trời. Lặn tắt vì sao

Chat-Mail chưa kịp lời chào Santa!...

 

*

 

VỚI TRÀ VINH

 

Chiều về ghé lại chùa Âng

Hàng cây vẫn gió bâng khuâng khoảng trời

Giật mình một chiếc lá rơi

Bốn mươi năm lẻ tuổi đời hoa niên

 

Ao Bà Om nắng lung liêng

Dấu chân ngày cũ phai miền chiêm bao

Vẫn còn đứng lặng hàng sao

Cánh hoa xoay tít chiều nào vu vơ

 

Dang tay ôm gió không ngờ

Ta anh khách lạ đến giờ... lên xe!

 

– Trn Hoàng Vy

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
Tôi đến thăm một thành phố miền đông ngẩn ngơ trước rừng thu rực rỡ chiếc kiềng vàng trên áo cô dâu đỏ màu đau thương nơi đó cũng rất tươi...
Làm sao em vá vầng trăng khuyết | Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ | Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh | Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ...
hương môi thơm tuyệt cú mèo/ ngất ngây hồn vía bay theo mây trời/ bồng bềnh nào phải chơi vơi/ quen từ chướng nghiệp gẫm cười ngất ngư / cài khuy áo ngực hình như / với em tùng tiệm thặng dư ngôn tình / ô hay, nữ tính lặng thinh/ kiêu sa đi chứ để hình dung ta!
Về đây yêu thương những | Gió lạnh trên đồi mây | Lời người như kiếp bạc Vin hờ một ngón tay