Nơi đây

19/01/202318:15:00(Xem: 8210)

canh mai

 

Tết đến rồi, chị có bánh chưng

hũ dưa món, trái ớt hiểm nhìn đủ rơi nước mắt

có nồi thịt kho, mỡ rịu tan trong miệng

có khổ qua dồn, vị đắng ngọt quyện nhau

 

những món đó, tết năm nào

má em xưa cũng nấu

con gái không giúp mẹ chỉ đi chơi đi học

bụi Saigon đóng cửa sổ chờ có dịp

bôi đen tay. em, khăn ướt ngượng ngùng

 

chị có nghĩ thời gian thuở đó quá lười không

trôi như chẳng bao giờ về tháng chạp

cây mai già, mực thước hay làm cao ai biết

vặt lá hoài chẳng chịu trổ hoa cho

 

giờ thì tháng ngày đi quá nhanh

làm như muốn chuộc lỗi ngày xưa vậy

tưởng mới hôm qua, ba mươi vội

hàng quán tìm, mua một chút quê hương

 

tết đến. công viên vắng, nơi đây

hàng cây chìm trong lớp sương mù dày đặc

những hình ảnh hiện ra trong đầu không lớp lang gì hết

trái ớt khô lá dong khô cội mai già chết

chuộc lỗi muộn rồi, em sẽ bước

cho tới khi trên cành cao chót vót mọc tiếng chim

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa