Thao Thức Vĩ Cầm

29/01/202317:26:00(Xem: 2622)
có những ngày
trí nhớ biệt mù,
không làm nổi một phép tính đơn giản!
con mèo hai chân hay bốn chân?
hay có thể ba chân,
bốn cẳng,
tôi nào biết?
thứ ba và thứ bảy
có cộng lại thành thứ mười?
tôi đã có thứ mười ngàn để nhớ
một nụ hôn cũ,
rồi buồn thiu như chiếc giày rách
nằm ngửi bụi
nơi xó tối.
một con chim sẻ
nhớ mùi bông hoa cũ
bay về,
hót bâng quơ bên mái hiên
tôi nhại giọng chim
rồi bất chợt nhớ đến
con mèo có đôi mắt đen nhánh
cào xước trái tim tôi
...
con mèo đã bước qua ô cửa đời tôi
sau những vách tường rêu
loang lổ những vệt sáng
có bức tranh tĩnh vật,
những đóa hướng dương rùng mình trong cơn say,
giữa căn phòng đầy khói
nơi tôi bay lơ lững cùng hư không
nơi tôi nằm và ngắm nhìn
người đàn bà khỏa thân nghiêng
như đóa hoa trắng tinh khiết,
run trong gió
chiếc đầu tôi khô đặc tựa khối gỗ thông,
vẫn còn thơm mùi nhựa,
và dòng nhựa
như thể,
chảy âm âm trong mạch máu
có tiếng reo của những hạt phấn,
những hạt vàng lấp lánh,
rơi tàn phai,
trên mặt hồ nước cũ.
trong đêm hiu quạnh
tôi đã thấy những vì sao
có chòm thiên mã sáng đơn độc
nụ hôn ấm
của ngày cũ
reo gọi trí nhớ,
con mèo nhảy qua bóng tối
mất hút …
trên ngõ phố không ánh sáng
chỉ còn tiếng vĩ cầm đêm
thao thức
KLT

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của các thi sĩ Huỳnh Liễu Ngạn, Trần Hạ Vi, Thy An, Ben Oh
chỉ là trò đố chữ em có biết thế nào khi em là người hành khách duy nhất nếu đó là nơi xa hơn nơi tôi xin em đừng đi.
cùng em lập địa hoang đàng | từ phơi mở với tình tang | rập rờn | bóng nắng chiều | thổi | cô đơn | vào trong lục tía | hồng ngôn cực tình
Thơ của Nguyễn-hòa-Trước, Quảng Tánh Trần Cầm, Trần Hoàng Vy, Hoàng Thị Bích Hà, Trần Yên Hòa...
Những tương phản | chiều sâu và bề mặt | hai bên của đồng tiền không nhìn thấy nhau, là một nhưng xa lạ | Cháy lên hay tan vào đất | lá đơn sơ chỉ có hai chọn lựa
Ghi lên đá một thuở áo sờn vai / Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng / Nợ máu xương, nợ người lận đận / Của một thời vàng tím trẻ trai...
Nhà phê bình văn học Trung Quốc đời nhà Thanh, Viên Mai, có nói, “Làm người không nên có cái tôi, nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. Thi hào Tagore cho rằng, “Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ảnh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong”. Cả hai nhận định này đều đề cao cái Tôi-làm-Thơ, và cách biểu hiện những thuộc tính về Tôi ấy như thế nào trên ngôn từ thơ. Có hai yếu tố không ai phủ nhận được là cảm xúc và sáng tạo, chính hai yếu tố này định hình phong cách của nhà thơ. Cảm xúc thực được chuyển tải qua thi ngữ, thi ảnh mới mẻ, cá biệt, thì thơ càng có sắc thái nổi bật để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, dường như không quá để nói rằng điều này định đoạt sinh mệnh một bài thơ. Thơ chỉ thực sự sống khi nó phản ảnh được bản ngã độc đáo của nhà thơ.
Thơ của hai thi sĩ Thy An & Lê Minh Hiền
Nhận được bài thơ của người bạn Phạm Xuân Tích, tôi thấy bài thơ của ông bạn khá độc đáo và lý thú, tôi mạo muội viết lại sao y bản chính – cả hai bản tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt cũng của ông ấy, để hầu các vị đọc cho vui...
là khi nước mắt khô đi | mọi thứ đều trở nên dư thừa | hiểu biết càng vô hiệu | những đốm loang không thể tẩy xóa