Thơ Đào Hiếu - Translated By Phan Tấn Hải

11/02/202320:05:00(Xem: 5232)
blank 

Thơ ĐÀO HIẾU
Translated by PHAN TẤN HẢI
   
ĐỢI
Ăn sáng một mình
Một mình ăn buổi sáng.
Gặm nhấm muỗng nĩa và tách cà phê
Gặm nhấm vỉa hè
Gặm nhấm sự chờ đợi.
*
Ăn sáng với cái mũ vải
Để ngửa trên bàn
Chờ em đến và ném vào một đồng xu.
*
Nếu ngày nào
Cũng ăn sáng một mình
Thì anh sẽ gặm nhấm đồng xu.
Và đợi.
*
Em mất hút như giọt cà-phê
Như chiếc lá rơi sau bức tường cũ
Khung cửa trống không.
Anh ngồi đội mũ.
Nhìn vạt nắng vàng xưa.
*
Con phố hẹp, những người đi qua.
Anh cần gì giữa đời phai nắng?
Chỉ cần đến, ăn với em bữa sáng
Rồi đi.
.
.
WAITING
Having breakfast alone
Alone having breakfast
Gnawing spoons, forks, and cups of coffee
Gnawing the sidewalk
Gnawing the wait.
*
Having breakfast with a cloth hat
put upside down on the table
and waiting for you to come and throw in a coin.
*
If every day
I have to have breakfast alone
then I will gnaw the coin.
and wait.
*
You disappear like a drop of coffee
Like a leaf falling behind an old wall
The door frame is empty.
I sit wearing a hat.
Looking at the old brush of golden sunshine.
*
Narrow street, and people passing by.
What do I need in the sun-faded life?
Just coming, having breakfast with you
Then wandering.
.
.
BẢN TÌNH CA CỦA NGƯỜI HÀNH KHẤT
Bản tình ca của đôi lứa yêu nhau
Người ăn xin mù hát nghêu ngao giữa chợ
Người ăn xin cầm đàn đi theo đứa nhỏ
Đứa nhỏ cầm ngửa chiếc mủ mềm
*
Người ăn xin tỏ tình với ai bên đường
Mà gân cổ nổi, mà đôi mắt mở?
Đôi mắt mở mù loà giữa phố
*
Tôi ngồi uống ly rau má
Người ăn xin đến và tỏ tình với tôi
Những lời văn hoa trong bản tình ca
Đó là lời tỏ tình của ai với ai?
Nào phải của người ăn xin với tôi
Nào phải của người ăn xin với những người qua đường.
.
.
A BEGGAR'S LOVE SONG
The love song of a couple in love
A blind beggar sings wavily in the market
Another beggar carries a guitar and follows a child.
*
The beggar confesses his love to someone on the sidewalk.
His neck tendons protrude, and his eyes are wide open.
His eyes blind and wide open -- in town.
*
I sit and drink a cup of gotu kola
The beggar comes and confesses his love to me.
The poetic words in a love song.
Whose confession is that to whom?
Not the beggar's words to me
Not the beggar's words to the passersby.
.
.
CHỜ THỦ TRƯỞNG
Để được gặp em ba mươi giây
Phải đứng chờ góc đường sáu mươi phút
Muốn gặp em sáu mươi phút
Phải đợi bao nhiêu giờ?
Muốn gặp em suốt ngày
Phải chờ bao nhiêu tháng?
*
Hãy cho ta mượn cái máy tính
Để ta tính lại từ đầu
Để được gặp em ba mươi giây
Phải đứng đợi góc đường sáu mươi phút
Muốn gặp em suốt đời
Phải nhân lên bao nhiêu?
*
Đời ta không đủ dài để đứng chờ mỗi chiều
Xe ta không đủ bền để chạy quanh phố xá
Muốn gặp em suốt đời có lẽ phải chờ đủ một ngàn năm tất cả
Một ngàn năm ta chết mấy mươi lần
Một ngàn năm ta cứ đứng tần ngần
*
Để được gặp em ba mươi giây
Phải đứng chờ góc đường sáu mươi phút
Em là thủ trưởng quan liêu số một
Anh là dân nên phải đứng đợi góc đường.
.
.
WAITING FOR THE CHIEF
To see you in thirty seconds,
I have to wait at the corner for sixty minutes.
To see you in sixty minutes,
how many hours do I have to wait?
To see you in my whole day,
how many months do I have to wait?
*
Lend me a calculator,
so I can start over with the calculation.
To see you in thirty seconds,
I have to wait at the corner for sixty minutes.
To see you in my whole life,
how many times do I have to multiply?
*
My life is not long enough to wait every afternoon.
My car is not durable enough to run around the city.
If I want to see you for my whole lifetime, I probably have to wait a thousand years.
In a thousand years, I would die dozens of times.
In a thousand years, I would reluctantly stand forever.
*
To see you in thirty seconds,
I have to wait at the corner for sixty minutes.
You are the number one bureaucratic chief.
I am your subject, so I have to wait at the corner.
.
.




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến - giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.