Đoản khúc 304

13/04/202309:31:00(Xem: 3752)

reeducationcamp
    

Anh thăm nhà về

Anh nằm ngủ

Hai tay úp trên ngực

Giấc nghủ thanh thản

Nét mặt phong trần

Chị ngồi cạnh anh

Chị khâu lại khuy áo

Chiếc áo trận màu chàm

Anh vừa mang từ Việt Nam về

Sao gần ba mươi năm bỏ lại tại quê nhà

Chị còn ngửi thấy mùi mồ hôi của anh

Chị cảm động

Chị áp áo vào lòng

Chị thổn thức...

 

Vâng, chị đang ngồi bên cạnh anh đang ngú

Sao chị vẫn nhớ anh

Nhớ anh ở cuối trời xa

Năm sáu mươi tư

Anh vừa tốt nghiệp quân trường Thủ Đức

Anh được ném vào trận Bình Giã

Những ngày đó với chị biết bao là đau xót

Chị quay quắt nhớ thương chồng

Rủi ro người không về thì sao?

 

Nhưng là trai thời loạn

Anh vẫn hiên ngang vượt muôn ngàn sóng gió

Với chiếc áo trận này anh lội suối băng ngàn

Những năm tháng ở Đồng Tháp Mười-U Minh Thượng-U Minh Hạ-Tết Mậu Thân ở Huế-A Sầu- A Lưới-Khe Sanh-An Lộc-Đại Lộ Tử Thần-Cổ Thành Quảng Trị...

Những lúc ấy chị biết nỗi lo canh cánh bên lòng anh là chị – người vợ ở hậu phương

Những thư anh viết cho chị từ KBC

Những thư anh viết trên thùng đạn

Những thư tràn đầy yêu thương

Không có màu khói lửa chiến tranh

Không có chết chóc hận thù

Đối với anh

Đời chiến binh thắng bại là lẽ thường

Điều quan trọng là ta có thể làm gì cho lich sử

 

Sau ba mươi tháng tư bảy lăm

Anh trở lại những vùng binh lửa anh đã từng đi qua

Với thân phận người tù cải tạo

Những địa danh An Dưỡng, Suối Máu, Kà Tum, Bù Gia Mâp, Vườn Đào, Phú Quốc, Khám Lớn Chí Hòa, Đồng Tháp, Lý Bá Sơ, Cổng Trời, Bắc Thái, Hoàng Liên Sơn, Lào Kai...

Những trại tập trung

Những nhà tù cải tạo

Khi nhắc đến làm đau lòng cho những ai yêu nước

Hơn mười năm

Trong lao tù cải tạo

Những ngộ nhận, những nhầm lẫn, những hận thù phi lý

Không ngừng đổ xuống trên thân phận những chàng trai yêu nước.

Chị ôm chiếc áo,

Siết chặt vào lòng

Chị nức nở...

 

Anh giật mình thức giấc

Ôi! Em làm gì vậy?

Chiếc áo ấy cũ xưa quá rồi

Thời thế đã đổi thay

Không còn ai cần mặc những cái áo nặng nề như vậy nữa đâu...

Chị vẫn cúi xuống ngồi yên lặng

Anh đến ngồi bên chị

Em khóc?

Anh ôm vai chị

Anh thều thào:

Chiến tranh mà em

Dù sao nó cũng qua rồi…

 

Đào Như

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của các thi sĩ Huỳnh Liễu Ngạn, Trần Hạ Vi, Thy An, Ben Oh
chỉ là trò đố chữ em có biết thế nào khi em là người hành khách duy nhất nếu đó là nơi xa hơn nơi tôi xin em đừng đi.
cùng em lập địa hoang đàng | từ phơi mở với tình tang | rập rờn | bóng nắng chiều | thổi | cô đơn | vào trong lục tía | hồng ngôn cực tình
Thơ của Nguyễn-hòa-Trước, Quảng Tánh Trần Cầm, Trần Hoàng Vy, Hoàng Thị Bích Hà, Trần Yên Hòa...
Những tương phản | chiều sâu và bề mặt | hai bên của đồng tiền không nhìn thấy nhau, là một nhưng xa lạ | Cháy lên hay tan vào đất | lá đơn sơ chỉ có hai chọn lựa
Ghi lên đá một thuở áo sờn vai / Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng / Nợ máu xương, nợ người lận đận / Của một thời vàng tím trẻ trai...
Nhà phê bình văn học Trung Quốc đời nhà Thanh, Viên Mai, có nói, “Làm người không nên có cái tôi, nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. Thi hào Tagore cho rằng, “Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ảnh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong”. Cả hai nhận định này đều đề cao cái Tôi-làm-Thơ, và cách biểu hiện những thuộc tính về Tôi ấy như thế nào trên ngôn từ thơ. Có hai yếu tố không ai phủ nhận được là cảm xúc và sáng tạo, chính hai yếu tố này định hình phong cách của nhà thơ. Cảm xúc thực được chuyển tải qua thi ngữ, thi ảnh mới mẻ, cá biệt, thì thơ càng có sắc thái nổi bật để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, dường như không quá để nói rằng điều này định đoạt sinh mệnh một bài thơ. Thơ chỉ thực sự sống khi nó phản ảnh được bản ngã độc đáo của nhà thơ.
Thơ của hai thi sĩ Thy An & Lê Minh Hiền
Nhận được bài thơ của người bạn Phạm Xuân Tích, tôi thấy bài thơ của ông bạn khá độc đáo và lý thú, tôi mạo muội viết lại sao y bản chính – cả hai bản tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt cũng của ông ấy, để hầu các vị đọc cho vui...
là khi nước mắt khô đi | mọi thứ đều trở nên dư thừa | hiểu biết càng vô hiệu | những đốm loang không thể tẩy xóa