Thơ Tháng Tư

20/04/202315:46:00(Xem: 3569)
DTChinh_1
Tranh Đinh Trường Chinh.



TRẦN HOÀNG VY


 

Một hôm cht nh Sài Gòn

 

Một hôm chợt nhớ con đường

Năm xưa, trưa nắng tan trường em đi

 

Giòn vang tiếng guốc xuân thì

Áo bay cánh trắng nhu mì nón che

 

Một hôm chợt nhớ vỉa hè

Bột chiên, bò bía, chén chè, ly kem...

 

Là khi tôi chợt nhớ em

Bộ phim rạp Rex, Eden... đượm tình!

 

Con đường với hàng me xinh

Một trưa bất chợt ve thình lình vang

 

Nụ hôn vội vội, vàng vàng

Ghế công viên, phút mơ màng chợt qua?

 

Nhớ Sài Gòn, Lambretta...

Tiếng xe quyện khói đường ra Bạch Đằng

 

Hàng Xanh, cư xá mưa giăng

Nhớ Sài Gòn, Thảo cầm viên... chung dù

 

Phố Bonard, đường Nguyễn Du

Hàng hiên thư viện, tiếng gù chim câu

 

Dìu nhau ý hợp tâm đầu

Sài Gòn hò hẹn, lâu lâu Bến Thành...

 

Nhớ đêm đèn đỏ, đèn xanh

Đêm Màu Hồng ước ta thành phu thê?

 

Rước dâu xe ngựa Thị Nghè

Qua Văn Khoa chợt lòng nghe mơ màng

 

Sài Gòn thuở bước lang thang

Trót thương gác trọ đêm vàng vọt đau

 

Lăn theo từng giọt mưa mau

Trên tay chiếc lá mùa sau biết còn?

 

Một hôm chợt nhớ Sài Gòn

Sài Gòn... đi mất chỉ còn mình ênh?

 

 

Mùa hoa

 

Mùa hoa tôi khách viễn du
Lạc trong cánh bướm vân phù ghé qua
Rằng thưa cuối chốn quê nhà
Mùa hoa còn ủ sau tà áo bay

Hoa đào phơn phớt sáng nay
Nhớ xưa mắt ấy, môi này đẫm hương
Hoa còn chúm chím trong sương
Thương ơi sợi tóc mù phương diễm tình!

Tắm trong hoa suối nguyên trinh
Quẩn quanh đôi cánh bướm rình nắng lên
Mùa hoa. Thơm giữa mông mênh
Tiếng con chim đắm mình trên nhụy hường?

Rằng thưa hạnh ngộ trùng phương
Áo hoa khép mở vô thường dáng hoa
Tóc bồng bềnh vướng mây sa
Hoài xưa trăng mộng quê nhà liêu xiêu...

Mùa hoa. Chân bước phiêu diêu
Nhặt trong thiên hạ bao điều yêu hoa
Ngang mày nâng đóa nết na
Góp hương gửi gió gần xa thụ mùa.

 

– Trn Hoàng Vy

 

*

 

LÊ MINH HIỀN

 

Màu nào cho tháng tư

 

Tháng Tư dốc sương mù

ngồi góp nhặt thời gian

quê hương bên kia bờ

biển xanh đường mây trắng

màu nào cho tháng Tư

chén quan hà đã cạn

thành đô biền biệt xa

mối tình đầu hôm qua

một thời đã nghìn trùng

mùi con gái nguyên xuân

ta ngu ngơ... thơm lạ!

cổ kính xưa đập hoài

gặp em là  mộng mị

tiếc hoài chút tàn y

mưa nguồn đêm bơ vơ

cuốn hồn về cố quận

tháng Tư buồn không nói

màu nào cho tháng Tư?

ngày xưa... Ừ! đã xưa

 

 

Tháng Tư em có bun

 

Tháng Tư nắng hiền như con gái
nắng vừa chín tới nắng như em
nhìn em từ giữa hai thế kỷ
tự mắt nhìn môi tóc lại xanh

 

Tháng Tư mưa xa hè gần lắm
nắng vàng mát mắt nắng như em
bên em năm ngón tay khẽ thức
nhẹ vuốt tóc dài nghịch môi non

 

Tháng Tư buổi sáng không sương mù
trưa buồn chưa đủ giấc chiêm bao
buổi chiều đến chậm trời quên tắt
cho đêm rất dài chuyện rất quen

 

Tháng Tư xuống Bolsa đi chợ trời
xuề xòa mặc ngôn ngữ bất đồng
chợt nghe em cười giữa xứ lạ
giật mình quên bẵng chuyện Tháng Tư


– Lê Minh Hiền

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lê An Thế -- Một du tử làm thơ, từ bao năm nay, tưởng xa xôi, nhưng rất gần. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Xôn xao chút nắng chiều xưa / Nghe ra câu hát đẩy đưa bạt ngàn / Tiếng dần xa, tiếng vọng còn… / Bóng sầu theo những véo von trùng trùng...
Cứ thử đi, ngươi không thể hủy diệt di tích vĩnh hằng của trái tim con người-tình yêu. (Victor Hugo)...
nước Việt dù vui hay buồn | cũng là thứ | mẹ không còn sở hữu | tài sản của bà không nhiều như vậy | tài sản hôm nay ở trên thân thể con người | khi cần, có thể mang thế chấp hay bán đi | là những thứ mà bà không còn giữ được
Chiều 30 tháng Chạp Giáp Thìn, đọc và nhớ thi sĩ Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 tháng Năm, Bính Thìn, 1916, mất ngày 6 tháng Chín, Bính Thìn, 1976 - nguyên vẹn con rồng.
Việt Nam từ xưa theo nền văn minh nông nghiệp lúa nước, nên thời vụ của cây trái hoa lúa lập trình nhịp sống con người, từ nếp sống cho đến những tin tưởng tâm linh. Khi đồng lúa nghỉ ngơi, hoa đào hoa mai chớm nụ đầu mùa, người dâ n quay về tụ tập vui chơi ăn uống, từ đấy mà có một mỹ tục gọi là Tết (được phiên âm theo chữ Hán là Tiết, có nghĩa là đốt tre đốt trúc, nghĩa rộng là một đoạn thời gian trong năm), rơi vào lúc cuối một năm, thời điểm kết sổ và dấy lên niềm hy vọng cho năm mới. Gần đây có người đặt vấn đề có nên bỏ tục ăn Tết không. Tại sao vậy? Cây cỏ còn sửa mình để thay lá đơm hoa đón khí tiết đẹp của trời đất, can cớ chi con người phải bỏ niềm vui mừng đón năm mới với một mỹ tục đẹp đẽ là Ăn Tết? miễn là đừng Tháng Giêng là tháng ăn chơi (ca dao) thôi.
Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ là một vị học giả uyên bác về Phật giáo, nguyên giáo sư của Đại học Vạn Hạnh tại Sài Gòn, nhà văn, nhà thơ, dịch giả và là một người bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền và đã bị cầm tù trong nhiều năm. Năm 1998, Hòa Thượng được tổ chức Human Rights Watch tặng giải thưởng về nhân quyền Hellmann-Hamett Awards. Hòa Thượng là Xử lý Thường Vụ Viện Tăng Thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Hòa Thượng thông thạo tiếng Trung Quốc, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Pali, tiếng Phạn và tiếng Nhật, đọc hiểu tiếng Đức. Hòa Thượng được giới học giả Việt Nam đánh giá cao vì đã công bố nhiều tiểu luận, chuyên khảo, thơ và nhiều công trình dịch thuật Phật giáo từ tiếng Phạn, tiếng Trung Hoa và tiếng Nhật, được coi là nhà sư uyên bác nhất của Phật giáo Việt Nam, đã soạn thảo quyển Bách Khoa Phật Học Đại Tự Điển.
Thông cao cuộn vỏ ngự hàn / quả khô chặt ruột vén quang nửa đồi / cõng lưng ngày thở trả hơi / em sang giúp nhóm mớ phơi củi già...
anh xin lại đôi bàn tay cầm bút / làm những bài thơ xuôi / rồi xuân hạ thu đông có mùa nào cho / mây bay về đầu xóm...