Thơ Lưu Diệu Vân

19/05/202316:16:00(Xem: 3576)
ldv image
Bản vẽ của Quan Steele.



công trình sản phẩm mới

 

đôi mắt của đàn bà

để nhận diện đối tác

 

chiếc lưỡi của đàn bà

để thuyết phục giao kèo

 

đôi tai của đàn bà

để thúc quản công trình

 

bờ vai của đàn bà

để đo lường mẫu mã

 

đôi vú của đàn bà

để cổ vũ công nhân

 

vòng eo của đàn bà

để thương lượng ngân sách

 

ngón tay của đàn bà

để tính toán lợi nhuận

 

cặp mông của đàn bà

để dây chuyền sản phẩm

 

cửa mình của đàn bà

để kiểm tra chất lượng

 

công ty trách nhiệm hữu hạn thượng đế

giới thiệu thị trường

 

đàn ông chất lượng cao

xuất xưởng từ trung quốc

 

xin xem rõ chỉ dẫn sử dụng:

chỉ hoạt động khi trên giường

 

không quy chế bảo hành

hàng mua rồi xin miễn đổi hoặc trả lại

 

***
 

đối chiếu nữ quyền

 

cái mà người đàn bà muốn là một đôi giày hợp với phong cách

cái mà người bà cần là một phong cách thích ứng mọi hoàn cảnh

cái mà người đàn bà muốn là một thân hình bất biến

cái mà người đàn bà cần là sự thay đổi hiện thân

cái mà người đàn bà muốn là đôi chân dài miên man

cái mà người đàn bà cần là đôi chân biết vượt xa kỳ vọng

cái mà người đàn bà muốn là một chức vị đối ngược tự kỷ

cái mà người đàn bà cần là sự tự tin trong bất kỳ danh xưng

cái mà người đàn bà muốn là một tri kỷ luôn thấu hiểu

cái mà người đàn bà cần sự thấu hiểu về tình bạn chân chính

cái mà người đàn bà muốn là tình yêu không nguôi dâng hiến

cái mà người đàn bà cần là sự dâng hiến không cạn yêu thương

 

– lưu diệu vân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu
Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau