Thơ Lưu Diệu Vân

19/05/202316:16:00(Xem: 3386)
ldv image
Bản vẽ của Quan Steele.



công trình sản phẩm mới

 

đôi mắt của đàn bà

để nhận diện đối tác

 

chiếc lưỡi của đàn bà

để thuyết phục giao kèo

 

đôi tai của đàn bà

để thúc quản công trình

 

bờ vai của đàn bà

để đo lường mẫu mã

 

đôi vú của đàn bà

để cổ vũ công nhân

 

vòng eo của đàn bà

để thương lượng ngân sách

 

ngón tay của đàn bà

để tính toán lợi nhuận

 

cặp mông của đàn bà

để dây chuyền sản phẩm

 

cửa mình của đàn bà

để kiểm tra chất lượng

 

công ty trách nhiệm hữu hạn thượng đế

giới thiệu thị trường

 

đàn ông chất lượng cao

xuất xưởng từ trung quốc

 

xin xem rõ chỉ dẫn sử dụng:

chỉ hoạt động khi trên giường

 

không quy chế bảo hành

hàng mua rồi xin miễn đổi hoặc trả lại

 

***
 

đối chiếu nữ quyền

 

cái mà người đàn bà muốn là một đôi giày hợp với phong cách

cái mà người bà cần là một phong cách thích ứng mọi hoàn cảnh

cái mà người đàn bà muốn là một thân hình bất biến

cái mà người đàn bà cần là sự thay đổi hiện thân

cái mà người đàn bà muốn là đôi chân dài miên man

cái mà người đàn bà cần là đôi chân biết vượt xa kỳ vọng

cái mà người đàn bà muốn là một chức vị đối ngược tự kỷ

cái mà người đàn bà cần là sự tự tin trong bất kỳ danh xưng

cái mà người đàn bà muốn là một tri kỷ luôn thấu hiểu

cái mà người đàn bà cần sự thấu hiểu về tình bạn chân chính

cái mà người đàn bà muốn là tình yêu không nguôi dâng hiến

cái mà người đàn bà cần là sự dâng hiến không cạn yêu thương

 

– lưu diệu vân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...
lau nước mắt đi | những người tiễn đưa | lau nước mắt, rải trên đường những cánh hồng thật đỏ
Được tin nhà thơ Khiêm Lê Trung vừa từ trần sáng sớm mùng 9 tháng giêng năm Quý Mão, nhằm ngày 28 tháng 1 năm 2023 ở tuổi 68 tại California. Việt Báo xin đăng lại một bài thơ cũ của Ông. Xin thành kính chia buồn cùng tang quyến.
Thấy được mặt bên ngoài, không biết bên trong. Suy nghĩ bên trong, khiến nghi ngờ mặt ngoài. Có phải tất cả cái giống nhau, là cái như vậy? Còn cái khác nhau là cái ra sao?
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An & Trần Hạ Vi...
---- Bài thơ tặng cặp tình nhân Trương Vấn & Kim Oanh Một thời anh mời em bước ra từ Thiên ý ngập tràn ánh sáng nơi những tiếng cười bay theo mây trời lãng đãng nơi niềm vui lơ lửng hương thơm tuổi học trò
Trong bài thơ “Không Đề” của cố thi sĩ Quang Dũng, có hai câu của chàng nói với nàng sau hai mươi năm xa cách, Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa… Điều gì khiến Quang Dũng vô hiệu hóa được sự tàn phai của thời gian? Mùa xanh ấy có phải là điểm nhấn rực rỡ của mùa xuân trên dòng trôi bốn mùa, và phải chăng tuổi hai mươi là nơi mà nhịp bổi hổi bồi hồi của đôi trái tim để lại dấu ấn? Nó mạnh mẽ tới mức người ta thấy thời gian ngừng lại. Ngang đó. Không trôi. Cứ là mùa xuân, cứ là hai mươi tuổi...
Khai bút đầu năm của nhà thơ Trần Mộng Tú...
Một sáng mùa Xuân ngập ánh hồng, / Một cung đàn ấm khắp Tây, Đông. / Một rừng thông điểm trời mây biếc, / Một vũng vàng tô biển nước trong. / Một khối bao la hoa lá trổ, / Một bầu bát ngát sắc hương nồng. / Một tia nắng đẹp soi muôn cõi / Một chữ là mang một tấc lòng.
Thưa người nước mắt bình minh/ Cái trong veo để phục sinh lại đời / Thưa người những bước rong chơi / Đưa nhau ngàn dặm nụ cười tung tăng / Sóng cao vực thẳm thưa rằng / Chân con kiến bé cứ lằng lặng đi / Mùa nào hút cánh thiên di /Qua sông núi biếc. Sợ gì nắng mưa