Thơ Trần Hạ Vi

14/06/202308:14:00(Xem: 3050)
Crazy
Bản vẽ của Đinh Trường Chinh.



Khi bạn rơi


Khi bạn đi leo núi
Bạn mặc đồ bảo hộ và mang dây thừng

Khi bạn đi lặn biển
Bạn mang đuôi nhái và bình dưỡng khí

Khi bạn đi trên bờ dạo chơi
Cùng một ai đó
Bạn không mang gì cả

Đất sụt lún há hoác. Bạn rơi tõm xuống.
Người bạn đường biến mất.

Bạn rơi. Rơi không trọng lượng. Mỗi lúc một nhanh
Bạn quờ quạng. Chộp được một cánh tay

Nhưng đó không phải là cánh tay. Là nhánh cây.
Nó gãy và rơi khỏi tay bạn.

Bạn nghĩ bạn đang rơi xuống tâm trái đất
Bạn tuyệt vọng. Nghĩ mình sẽ chết

Bạn chợt nhớ
Đống quần áo dơ bên máy giặt.


Cảm ơn

Bạn bị ném thẳng vào một con sông
Sâu. Nước chảy xiết.
Bạn đã quên trước đó như thế nào
Bạn không biết sau đó như thế nào

Bạn đắm chìm. Bạn cố bơi. Bạn ngộp nước.
Bạn sặc sụa. Bạn sắp chết. Một bàn tay
Lôi bạn lên bờ.

Bạn cắm đầu đi tiếp
Qua khu rừng già. Đến đường cái lớn

Khi quần áo đã khô ráo
Bạn nhớ lại: Bạn đã quên cảm ơn.


Khi nghĩ nhiều về một người

Khi nghĩ nhiều về một người
Bạn nhớ lại những cái tốt
Những sẻ chia cảm động đã được nghe

Bạn nhớ lại những cái bạn không thích
Đôi lần nóng giận
Một chút tự cao

Bạn nhớ lại những đêm đầy sao
Mặt trăng chìm khuất, như khi bạn đánh mất
Một người
Theo ngọn gió bay ngang

– Trần Hạ Vi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
kính thưa sáu tám mênh mông / ru ta từ thuở mẹ bồng trên tay / mùa đông quê ngoại sương bay / phên tre gió tạt gò mây nắng chìm / tay huơ chân đạp chiều im / o oe tiếng khóc tiếng bìm bịp kêu /
Chợt / Chợt / người hóa thành con ve / chôn ấu trùng xuống đất / chờ mươi năm sau tái sinh.
Giải Nobel Văn Chương năm nay, 2020, được trao cho nhà thơ người Mỹ Louise Glück, theo bản tin của BBC cho biết hôm Thứ Năm, 8 tháng 10 năm 2020.
Hưu về viết sách bàn thơ phú lòng xót xa thì chữ xót xa mấy chục năm hèn đau đã đủ còn chút linh hồn thả nó ra
fake news, fake story làm hư hai ống kính. Không thể tin những hình ảnh thu nhận. Càng không tin ý nghĩa như đã thấy. Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng? Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả, tội nghiệp, làm người ! Lạc lõng biết bao ! Hiu quạnh biết bao !
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra
Đời ngắn một gang tay. Đo sao hết chiều cao tham vọng. Tim nhỏ một nắm tay. Chứa sẽ vỡ máu độc tôn. Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống. Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\ Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi. Thở mong manh làm sao bất tử? Tạc tượng lên núi cao? Thuốc. Thuốc. Thuốc. Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo. “It is what it is.” (1)
Lửa nhỏ đốt mãi sẽ cháy rừng. Cháy lớn, cháy lan vượt kiểm soát, cháy luôn quốc gia, cháy lương tâm, cháy tự do, cháy hấp hối.
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.