TRANG THƠ

18/07/202316:27:00(Xem: 3227)

collContempArt_LK_REP_001a

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

thành phật

 

có những lần đi về phía

mùi thơm của gió

ngó phía trước

hiên nhà ai

còn ánh lửa

khoảng chừng đã khuya

 

hương ngâu bay qua vạt áo

che hết ánh trăng rằm

ngày mai ăn chay

rồi lên chùa

thấy cuộc đời như sóng vỗ

 

về ngồi niệm phật

con muỗi đậu ở chân đèn

tìm lối ra

chắc cũng nghĩ ta là phật sẽ thành

 

ba ngàn thế giới 

khép lại diệu pháp liên hoa

trên vai một người đã già.

 

11.7.2023

 

*

 

THY AN

 

Một lần

 

một lần

tôi sẽ viết về những im lặng của biển

buổi chiều mùa hạ nhìn ngọn hải đăng

mây hồng dàn trải đam mê vô tận

hoàng hôn nói những câu êm đềm :

hãy mở lòng và vươn dài cánh tay

đón gió đại dương

tưới mát một tấm lòng độ lượng

 

một lần

tôi sẽ nghe sóng vỗ trên đá rêu xanh

muôn đời nhịp điệu hiền lành

như một lời nhắc nhở

từng chuyển động trong tim và máu

êm đềm trân quý

sự sống trong tôi và trong em

 

một lần

tôi sẽ tìm điểm tựa cho tấm thân mỏi mệt

khao khát âm vang trên từng vuông thịt da

lời khấn nguyện nhỏ :

nắng hạ mưa thu bình yên cuộc đời

và bài thơ thôi cào xước mấy mùa vọng động

 

một lần

tôi sẽ về đây buổi chiều nắng tắt

nhìn cánh chim trời trên đại dương xanh

kêu tiếng trong lành trời đất

trở về từ những miền ký ức

áo người vẫn chưa nhạt thiên thu

 

một lần

tôi sẽ ngồi yên trong đêm dài

góc lòng thổn thức

vẽ lên trăm ngàn nhân ảnh

âm vang của vô thường ray rứt

những vòm trời xanh bọt sóng

và trong tôi biển bao la…

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
nơi nào ta đi qua và trở về | cất giữ nguyên vẹn hình ảnh khơi lòng | những hơi ấm tình nồng | những thèm khát như thơ | nẩy lên từ mặt đất | có khi hoang vu | có khi trù phú
Thuở trời đang còn nắng | Thuở hoa biết hiền từ | Ngọt ngào và cay đắng | Với nỗi tình thặng dư
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”