Con Thỏ Trong Sa Mạc

02/08/202313:39:00(Xem: 2969)
Refugees Ann Phong
Tranh Ann Phong

 


Mặt trăng ban đêm nóng như mặt trời mùa thu.

Mặt trời ban ngày nóng như sao Hỏa.

Thành phố cháy hết cây cỏ.

Những tàng dừa nhớ gió.

Những đỉnh thông khát nước.

Sao tình yêu chưa sôi sục trong em? 

Nóng ghê quá.

Chai rượu vang bốc hơi trong chốc lát.

Nước đá chỉ là mồ hôi.

Thế thì, mảnh môi sao không dùng làm đồ nhấm?

Chai rượu thứ hai đang bốc hơi.

Nằm trong hồ bơi bikini bốc hơi.

Những mảnh vải tan dần vào không khí.

Nóng trên 100 độ F.

Đun sôi trên 30 ngày.

Đời sống trở thành sa mạc.

Anh trở thành lạc đà.

Còn em?

Sao vẫn là con thỏ?

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
Tôi đến thăm một thành phố miền đông ngẩn ngơ trước rừng thu rực rỡ chiếc kiềng vàng trên áo cô dâu đỏ màu đau thương nơi đó cũng rất tươi...
Làm sao em vá vầng trăng khuyết | Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ | Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh | Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ...
hương môi thơm tuyệt cú mèo/ ngất ngây hồn vía bay theo mây trời/ bồng bềnh nào phải chơi vơi/ quen từ chướng nghiệp gẫm cười ngất ngư / cài khuy áo ngực hình như / với em tùng tiệm thặng dư ngôn tình / ô hay, nữ tính lặng thinh/ kiêu sa đi chứ để hình dung ta!
Về đây yêu thương những | Gió lạnh trên đồi mây | Lời người như kiếp bạc Vin hờ một ngón tay
Chuyện này không ăn ảnh | và phải mất nhiều năm. | Mọi ống kính đã đi | đến một cuộc chiến khác.
nghe thời gian chập chờn trên con sóng | lạc lối trong tạp âm tạp điệu tạp niệm | một ngày hụt hơi thất lạc cõi manga.
Mẹ lau nước mắt con thuyền | về nơi thuỷ phủ* | nợ | duyên | đắm chìm
Phố nhiều sương bay | Đồi chuông khàn đục | Tan lễ sáng này | Em mang ân phúc | Nắng về tinh khôi…
bát niên góc nhỏ kiếp người / tâm quá bồi hồi lỡ gọi là xưa / xưa nào nắng mỏng trong trưa / và hương đã cậy gió đưa em về.