Tình nguội

29/08/202309:01:00(Xem: 3447)
MUAXUANYEU_EM
Minh họa Đinh Trường Chinh

 


Lửa rừng cháy xa, hai trăm dặm

khói về, ôm ngang sườn núi

phối hợp tình cờ

 

Nghĩ tới những khuôn mặt nóng, những bàn chân

nghĩ tới lời khuyên của cựu tổng thống, dọn lá rừng theo gương Phần Lan

cười, không mai mỉa

nghĩ tới người kia

khuôn mặt nguội. da trộn đá

khôn ngoan của thời gian trộn muối cảm xúc từ biển cả

bực mình

 

Lá khô gom hết ngọt ngào

xếp chồng lên nhau những lớp úa vàng theo luật muôn đời của bất biến trong thay đổi

tan vào đất, nuôi mùa thu mới

hay khi dại

cháy rực lên và thổi khói

về nơi đây làm rối beng suy nghĩ của người này

 

Tâm trí muốn gì

khi trộn bất ngờ

những ý tưởng lạc lõng, không liên quan vào buổi chiều cuối hạ

 

Những tương phản

chiều sâu và bề mặt

hai bên của đồng tiền không nhìn thấy nhau, là một nhưng xa lạ

 

Cháy lên hay tan vào đất

lá đơn sơ chỉ có hai chọn lựa

 

Người này và người kia: động vật cấp cao

 

 

***

 

Lukewarm love

 

Wildfires burning, two hundred miles away

smoke hugs the mountainside

random marriage

 

Thinking about panicked faces, hustling feet

thinking about the former president’s advice ‘clean your floors’, follow example of the Finnish

   smile, not sarcastic

thinking about the other person

calm face, skin mixed with stone

time’s wisdom and ocean salt emotion mixed

   annoyed

 

Dried leaves gather all sweetness

stacking layers of yellow following the eternal law of immutability in changes

melt into the ground, feed the new autumn

or when foolish

burn up and blow smoke over here, confusing this person's thinking

 

What’s the mind trying to do

mixing unexpectedly

into this late summer afternoon scattered, unrelated thoughts

 

The contrast

​​depth and surface

not seeing each other, the two sides of a coin strangers and one

 

Burning up or melting into the ground

simple leaves have only two choices

 

This person and that person: high-class animals

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
LỜI PHI LỘ-Tôi được đọc bài thơ này lần đầu tiên khi nó được phổ biến trên báo VĂN, nếu tôi không nhầm, vào những năm 80 của thế kỷ trước. Có điều đáng chú ý cuối bài thơ báo VĂN có ghi rõ Vô Danh, nghĩa là không rõ tác giả. Nhưng tôi tin rằng báo VĂN biết rõ tác giả nhưng không tiện nói ra vì tác giả vào thời khoảng ấy còn ở trong nước. Chỉ cần đọc bài thơ qua một lần, xuyên qua văn phong, ai cũng cảm nhận tác giả của bài thơ này là Thanh Tâm Tuyền.
Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi / Như nhìn qua khung cửa sổ
Kính tiễn Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ
Đen đúa. Sần sùi. Không đáng một xu / Dzụt gốc xoài. Quạ không thèm mổ / Quăng tận ổ. Kiến không thèm bu / Phơi giữa trại tù, cai tù không ngó
Loang loáng / chuông ngân / vong hồn những hạt bụi
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai / khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài