Thơ Nguyên Thu

27/09/202316:48:00(Xem: 3621)

Marina Dunba
Giàn mơ

 

Anh thắp lồng ngọn nến

Sáng hơn hạ huyền trăng

Em hình dung có tiếng

Ai khẽ cười giòn tan

 

Rải hạt mầm tuổi mới

Giây mơ bắt giàn leo

Một vùng trời xanh biếc

Nụ non trở mình chiều

 

Đợi sương qua khóm nắng

Từ giọt vỡ tìm trăm năm

Đợi đêm qua từng luống

Ru say mềm môi ngo(a)n

 

Sương đêm thấm đầy ngực

Chiếc lá treo cuối mùa

Như tình anh hư ảo

Tìm vào giấc ngủ sâu

 

*                           

  

Núi vỡ

 

Hình như

Từng phiến đá sơ kỳ đang vỡ

Chôn lấp hạt mầm đang cố chẻ đá vươn lên

Thu kháng nguyên, ngăn từng tảng nhớ vượt rào

 

Nắng đã qua chưa?

Sao không còn nghe được tiếng hoa cười

Đêm đã qua chưa?

Sao cơn đau giãy nở huyền u uẩn

 

Em xé bức màn mơ

Bóng núi tượng hình Thu An

Hẹn Khải Nguyên rẽ trời. huyền nhiệm

 

Ai đang tâm bén lửa cháy tàn tro

Nỗi đau tận cùng tức tưởi héo úa thân xanh

Lọn khói xa dần xa

 

Rừng neo tại cảng thở than gió mùa

Khuấy dòng nước trong tĩnh lặng

Núi còn hát lời xanh?

 

*

                     

Phù dung nở muộn

 

(Cảm hứng từ câu truyện Tiếng chim hót trong bụi mận gai)

 

Em giọt sương long lanh ban mai

Anh hoàng hôn chiều vàng mật

Một đóa Phù Dung nở muộn

Từ bao giờ em đã yêu anh

Trong mơ bao lần anh tìm đến

Từng sợi thơ len vào em cơn khát

Mật ngọt hoa thơm em như bướm say tình

Em đã thức trọn đêm không biết nhọc

Cho mắt ngắm anh say

Những rung cảm bồi hồi loạn nhịp

Anh thật xa

Anh thật gần

Em hồn nhiên hôn trộm.

Chạm vào mắt môi

Ngày đêm trăn trở

Tuột trôi sợi thơ khẽ thì thầm

Yêu anh

Lặng lẽ yêu anh!

Em ghen

Ghen với trăng sao hoa lá

Ghen khúc hát, vần thơ

được anh vuốt ve trau chuốt

ghen với tách cafe anh chạm môi ngọt ngào

anh là của riêng em

Của riêng em!

Giấc mơ còn đọng trên mi ngoan

hương nắng ấm

Nhật nguyệt quyện hoà bóng tối giao thoa*

Tận cùng phiến tim

Cất lời yêu ngây dại

Yêu anh! em có tội?

Tội! em đến trễ với thế gian này

đất khô cần chờ đợi cơn mưa

Như em khát nụ hôn cháy bỏng

Phù Dung một lần tỏa hương khoe sắc

Bung cánh mỏng dịu dàng

rực rỡ ánh vàng mơ

Rồi... tàn héo rủ!

Một lần được nở rạng ngời

... "thơm ngát hồn anh "...

 

-- Nguyên Thu

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến - giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.
Nguyên Yên, một trong những nhà thơ đương đại nổi tiếng ở hải ngoại. Cô chưa in một tập thơ nào, chỉ xuất hiện trên một số trang web như Việt Báo, Văn Việt, Hợp Lưu, Blog Trần thị Nguyệt Mai, Phố Văn… Ngoài những bài viết về thời sự, bình luận ký tên thật Nina Hòa Bình Lê với cái nhìn sắc bén và nhân ái, người đọc còn được biết đến Thơ của cô, với bút danh Nguyên Yên. Một tiếng thơ gây ngạc nhiên bởi ý tưởng, hình ảnh độc đáo, giản dị, mạnh mẽ, trữ tình. Tôi thực sự bị dòng thơ này lôi cuốn.
Bây giờ | mỗi sáng tôi vào Việt Báo | Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ | Trong những câu chuyện về Đức Phật | Tôi không nghe thấy tiếng súng | Tôi không nghe thấy hận thù | Tôi không nghe thấy bất công | Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.
Người sẽ tiếc vì treo tôi trên chiếc thòng lọng | Tôi ngu gì tự ải | Thoát đi như bóng đêm | Trên bến | Con thuyền
Vì tình yêu như bơ trét giữa ổ bánh. Trét ít thì khô. Trét nhiều thì nhão. Trét đúng phận người, vừa trơn vừa thơm, hương vị mỗi miếng tình. Thịt nguội, chả lụa, em đừng để dành quá lâu, dễ bị hỏng.
Theo đại thi hào R.Tagore "Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong". Theo tác giả cổ đại Ovid (khoảng năm 43 trước Công Nguyên) thì: “Có ít nhiều sự thoải mái trong cơn khóc”. Thi sĩ Colley khẳng định: “Lời nói để khóc và nước mắt để nói” Thi sĩ người Pháp Alfred de Musset có câu thơ: “Cái duy nhất còn lại cho tôi ở trên đời/ Chính là những lúc đã đôi lần nhỏ lệ”. Thi sĩ người Anh Robert Herrick: “Giọt lệ chính là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt” .Nhà thơ trẻ Nepal, Santosh Kalwar tâm sự: Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ – Và ai đó đã cho rằng: Không có gì đẹp hơn một nụ cười đã trải qua những giọt nước mắt.
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.