Thơ Trần Mộng Tú

14/10/202308:48:00(Xem: 3371)

Fruit-on-a-Mature-Apple-Tree

Táo đỏ

                  

Em đi trong vườn táo

tháng mười mưa phùn rơi

những nhánh táo mầu đỏ

treo chùm quả mặt trời

 

tháng mười mưa rất nhỏ

táo rơi dưới gốc cây

như những quả cầu lửa

lăn dưới gót chân ai

 

tháng mười mùa táo rụng

thơm phủ mặt đất nâu

mùa thu và táo đỏ

đang thì thầm hỏi nhau

 

táo đỏ trước mùa thu

hay mùa thu đỏ trước

 

em đứng giữa đất trời

nghe hơi mùa thu thở

nhặt một quả táo lên

trái tim em nhuộm đỏ

 

em đi trong vườn táo

dưới cơn mưa tháng mười

hỏi anh nơi xa đó

có biết thu vừa rơi

 

thu mang cả vườn táo

theo tháng mười đi xa

có trái táo rất đỏ

lăn giữa cuộc tình ta.

 

*

 

thu trở mình

 

Mưa trở mình mang đến gió thu

hàng cây trở mình thay mầu lá

trời trở mình trên cả dáng mây

em vuốt mặt nghe hồn rất lạ

 

đỉnh dốc cao hai bàn chân mỏi

giơ tay che dõi dấu mặt trời

mặt trời lăn nhanh xuống con dốc

em tìm mình trong sương chơi vơi

 

quê xưa có phải bên kia núi

nhà xưa hình như bên kia đồi

tiếng chim đập cánh bay qua vực

em một mình nghe buổi chiều rơi

 

một đốm quê hương nhòa trong mắt

một đốm thu sang đỏ ráng chiều

gửi đời du mục trong cây cỏ

em ngậm ngùi ngay cả dấu yêu

 

hình như thế giới đã đi ngủ

gõ cửa nhân gian sao lặng thinh

chẳng mở được gì ngoài cánh gió

em biết mùa thu vây quanh mình

 

bước xuống dốc buổi chiều chập choạng

hai vai gầy nghe lạnh sương mù

thân mỏng mảnh không tìm ra bóng

em một mình lên tiếng gọi thu.

 

– Trần Mộng Tú

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
em ngồi đấy. từ xưa. giờ mà rồi đi biệt chỗ ta hẹn cùng em thùy dương. em. mông lung tỳ lưng phướn ngả một vùng y sa
[ lặng nghe tin anh Sỹ, Bùi Hồng ]
Mất một sự sống thân thiết từng sống chung | Mất một mảnh đời la liệt kỷ niệm | Mất nhắc nhở mình sẽ mất nhiều hơn | Làm người cuối cùng là mất hết.
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An, Vĩnh Ngộ & Nguyễn Hàn Chung...
nghi vấn chẳng buồn đặt ra | đôi môi chẳng cần lên tiếng | đã học được cách chuyện trò của những người câm
Sáng nay thức dậy cầm ly cà phê thấy rung rinh | Bời nhịp tim bực bội đời sống |Phải cầm ly rượu trấn an | Năm giờ sáng whiskey đánh răng xúc miệng.
Gió gỡ bóng tối rừng thông./ Sáng trăng lang bạt theo dòng lân tinh./ Suốt ngày đuổi bắt ái tình./ Sương mù nhảy múa bóng hình yêu đương./ Hải âu lạc cánh tây phương./ Cao, cao, ngọn nến dễ thường ngôi sao.
Thơ của hai tác giả Trần Hạ Vi & Trần Hoàng Vy...
Thơ của Chúc Thanh, Thy An & Quảng Tánh Trần Cầm...
Đó là câu kết một bài thơ của nhà thơ Iya Kiva, là một trong nhiều nhà thơ trẻ Ukraine hiện nay. Bà đã dùng câu thơ “Tháng hai. Lấy mực ra và khóc” của thi hào Nga Boris Pasternak (February. Get ink and weep!) để làm tựa đề cho ba bài thơ của bà. Cùng với các nhà thơ Ukraine khác như, Taras Shevchenko, Pavlo Vyshebaba, Oksana Zabuzhko, chúng ta thấm thía hơn thân phận dân tộc Ukraine, máu và nước mắt họ làm cháy bỏng trái tim thế giới.