Thơ Trần Mộng Tú

14/10/202308:48:00(Xem: 3365)

Fruit-on-a-Mature-Apple-Tree

Táo đỏ

                  

Em đi trong vườn táo

tháng mười mưa phùn rơi

những nhánh táo mầu đỏ

treo chùm quả mặt trời

 

tháng mười mưa rất nhỏ

táo rơi dưới gốc cây

như những quả cầu lửa

lăn dưới gót chân ai

 

tháng mười mùa táo rụng

thơm phủ mặt đất nâu

mùa thu và táo đỏ

đang thì thầm hỏi nhau

 

táo đỏ trước mùa thu

hay mùa thu đỏ trước

 

em đứng giữa đất trời

nghe hơi mùa thu thở

nhặt một quả táo lên

trái tim em nhuộm đỏ

 

em đi trong vườn táo

dưới cơn mưa tháng mười

hỏi anh nơi xa đó

có biết thu vừa rơi

 

thu mang cả vườn táo

theo tháng mười đi xa

có trái táo rất đỏ

lăn giữa cuộc tình ta.

 

*

 

thu trở mình

 

Mưa trở mình mang đến gió thu

hàng cây trở mình thay mầu lá

trời trở mình trên cả dáng mây

em vuốt mặt nghe hồn rất lạ

 

đỉnh dốc cao hai bàn chân mỏi

giơ tay che dõi dấu mặt trời

mặt trời lăn nhanh xuống con dốc

em tìm mình trong sương chơi vơi

 

quê xưa có phải bên kia núi

nhà xưa hình như bên kia đồi

tiếng chim đập cánh bay qua vực

em một mình nghe buổi chiều rơi

 

một đốm quê hương nhòa trong mắt

một đốm thu sang đỏ ráng chiều

gửi đời du mục trong cây cỏ

em ngậm ngùi ngay cả dấu yêu

 

hình như thế giới đã đi ngủ

gõ cửa nhân gian sao lặng thinh

chẳng mở được gì ngoài cánh gió

em biết mùa thu vây quanh mình

 

bước xuống dốc buổi chiều chập choạng

hai vai gầy nghe lạnh sương mù

thân mỏng mảnh không tìm ra bóng

em một mình lên tiếng gọi thu.

 

– Trần Mộng Tú

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra
Đời ngắn một gang tay. Đo sao hết chiều cao tham vọng. Tim nhỏ một nắm tay. Chứa sẽ vỡ máu độc tôn. Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống. Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\ Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi. Thở mong manh làm sao bất tử? Tạc tượng lên núi cao? Thuốc. Thuốc. Thuốc. Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo. “It is what it is.” (1)
Lửa nhỏ đốt mãi sẽ cháy rừng. Cháy lớn, cháy lan vượt kiểm soát, cháy luôn quốc gia, cháy lương tâm, cháy tự do, cháy hấp hối.
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.