Thơ Nguyễn-hòa-Trước

14/10/202308:53:00(Xem: 2174)

collContempArt_LK_REP_001a

Nhớ dáng thu băng rừng

lũy mây chào rất khẽ

cổ tích ru đã từng

triệu trang lời có lẻ                                                        

 

Bằng nôn nao em nhớ

trải dịu dàng lên hoa

giọng hát trầm thêm độ

ủi an đám cỏ già

gió nương luồng hớn hở

vấu cạnh vì sao xa.

 

Thở xuống bơm đất lầy

xòe nụ giữa tay gầy

vỗ trên cái ngủ đầy.

 

Hồng nhi đêm nằm lá

chóp nhú ánh tinh vân

rộn ràng sóng vô âm

vàng rơm chấm sữa nhũ.

 

Không gian ngừng nước kiệu

thời gian áo thoát hồn

đông đá màn hóa thân

cột phù điêu ảo diệu.

 

Móng thảo đồng thỏ mượn

nai gạc chở rêu mưa

trời thiếu lưỡi mùa hơ;

 

răng tươi môi chúm vừa

bếp hồng em hãy đượm.

 

Đuôi diều óng ả: thu

ghé đồi sim quạnh quẽ

sấm rêm tràng thỏ thẻ

nuôi thần cốt hoang vu.

 

 

Hạt này em nhặt được

mép tóc bờ chải ngược

đợi từ thu nào trước

bay từ muôn hướng vào;

 

lung linh một điểm rối

ngón nhón chửa nhôn nhao

địa thiên tràn nhạc nổi!

 

Xác cân thể cội bông

phổi reo thể dạ cầm

mắt nhìn thể thủy ngân.

 

Từ thinh không thu gọi

vào tâm thông thu dội.

 

– Nguyễn-hòa-Trước

(10-2023)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
tôi trôi về đâu? | cuốn theo dòng chảy về phía trước | hay giữa lưng chừng đâu đó dạt về sau
Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ | Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ | Sao vẫn thấy | Xa lạ với chính mình | Trước những con đường | Trước phố chợ
tôi hát lẩm nhẩm | như bông sen tưới tỏa | ngợp ngời tôi làm thơ loạn kinh thiên | trên dưới ngang dọc bần thần | lúc hừng hực lúc câm
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
Tôi đến thăm một thành phố miền đông ngẩn ngơ trước rừng thu rực rỡ chiếc kiềng vàng trên áo cô dâu đỏ màu đau thương nơi đó cũng rất tươi...
Làm sao em vá vầng trăng khuyết | Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ | Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh | Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ...
hương môi thơm tuyệt cú mèo/ ngất ngây hồn vía bay theo mây trời/ bồng bềnh nào phải chơi vơi/ quen từ chướng nghiệp gẫm cười ngất ngư / cài khuy áo ngực hình như / với em tùng tiệm thặng dư ngôn tình / ô hay, nữ tính lặng thinh/ kiêu sa đi chứ để hình dung ta!
Về đây yêu thương những | Gió lạnh trên đồi mây | Lời người như kiếp bạc Vin hờ một ngón tay
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.