TRANG THƠ THỨ BẨY

18/11/202308:24:00(Xem: 2602)
nguyetcam 1
Tranh Đinh Trường Chinh.



LÊ CHIỀU GIANG

 

Chân dung

Đỏ. 

Rất đỏ.

Ta tung màu lên tóc 

Và xám xanh lấp đầy 

Hai con mắt  

Ta vẽ ai đây giữa đêm tàn 

Thắp sáng trong tranh trăm ngọn nến 

Réo hồn ai bằng 

Tiếng thở khan

 

Phải rất trắng
như lòng ta thanh khiết
Vẽ như điên những ai oán muôn trùng
Vẽ như điên
Tiếng khóc ta, rất nhỏ
Bằng chút màu như của

Đất chôn

 

 

Cinema

Xoa lên mắt chút cay của ớt
Lệ như mưa
Dào dạt, khóc oan
Đứng giữa trời cao
Đời.
chứng dám
Vai Đào Thương?
Ta đóng mới xong
Thì, đi bước nữa
Rồi...
Bước nữa
Tám tỷ!
Nhân gian, chẳng thiếu ai
Chợt nghe trong gió
Lời bạt mạng

Chẳng thiếu ai,
Vẫn thiếu
... Một người.

 

 

Bố cáo thất tung

Cắm cổ
Ta chạy bừa phía trước
Đêm trắng toát
Đêm.
Trắng toát
Có tiếng nói nào trên trời kia
Dẫn dắt ta về nơi không biết
Ta ra đi
Bàn chân u mê
Thôi, chắc không tìm đường trở lại
Những gì chờ ở nơi sắp tới?
Bếp ấm hay
Tro tàn.
Một ngày hay trăm năm
Ta thật không biết

Nếu chẳng thấy ta thành phố này

Cũng đừng gắng tìm ở
Nơi khác
Thôi, hãy đăng
“Bố cáo thất tung”
Cứ nghĩ như ta vừa mất tích.

 

 

Lên Đồng

Ta ngồi một mình
Trên nóc nhà
Buổi sáng
Trước ngày bỏ đi
Khói thuốc tan trong mây
Rượu.
Đổ đầy máng xối

Ta hét.
Ta la khô quắt phổi
Ta đứng rất cao. Không vói tới
Những hồn ma trôi nổi
Lãng đãng
Vật vờ bay
Nhưng ta nghe ra rõ tiếng người
Ta nghe ra
Lời xưa to nhỏ.

Ném hết nhang tàn
Tung toé
trời xanh
Ta hát như điên trong cơn
Đồng thiếp.

 

 

Sa di

Ta ôm bình bát. Đứng
Giữa trời
Cánh chim bay ngang
Thả ngàn thư ngỏ
Ta tung.
Rải.
Lời trăm năm
Theo gió
Trôi giạt về đâu. Hỡi thế gian?

Đứng giữa nắng mưa. Đời
sắp hết
Bình bát ta.
Đầy những bóng trăng

 

 

Bỏ nhà

Cánh cửa. Sầm đóng lại
Chìa khoá?
Quăng lên trời
Ta.
Bước chân phiêu giạt
Tay không
Bầy cuộc chơi
Lưu Linh? Ờ, lưu linh
Tản Đà. Ta chấp hết
Cà phê? Dạ, Khổng Tử
Ngàn ly chưa thấm tháp.

Mắt sắc như kiếm dao
Chém chơi vài
Phạm Thái
Đàn đứt dây lỡ nhịp
Hết hơi. Đêm chưa tàn
Ta hát lời ly biệt
Tử Kỳ chết.
Dưới trăng

Đứng giữa trăm ngả đường
Không lui và chẳng tới
Ta như đêm
Mịt mùng giữa trùng trùng duyên khởi

Quanh một vòng trái đất. Thèm
Trở lại chốn xưa
Ngồi bên hè phố cũ
Tỉ tê khóc
Nhớ nhà.

 

 

Hát với trăng

Như tre trúc
Đứng cùng mưa nắng. Ta
Lắng nghe hướng gió
Về đâu?
Như tiếng hát
Có khi rớt nhịp
Vẫn chập chờn, réo rắt
Một âm hao

Thì đã có bao lần
vấp váp
Đã thảm thương, chới với
Nhiều phen
Cũng…
không sợ!
Yêu.
thêm lần nữa
Có hề chi?
Ngã mãi… Sẽ quen.

 

Đêm nay ta hát cùng trăng sáng
Gõ một nhịp đời
Mong. Lãng quên.

 

 

Đầu hàng

 

Đứng mãi trong tranh

đóng vai:

"Góa phụ"

Sáng nay. Ta

Ra với mặt trời

Như kẻ xa xôi trở về trái đất

Ngó quẩn quanh

Đời.

Chẳng thấy ai

Ta gọi trăm phương

Gọi ngàn số lạ

Thiên hạ nơi đâu?

Đã

...Chết hết rồi!

 

Bước lại trong tranh

Và...

Diễn tiếp

Hỡi thế gian

Ta.

Bỏ cuộc chơi.

 

*

 

SAN PHI

 

Dằm  trong  em

 

Làm sao anh nghe được

Tiếng khóc của sương đêm

Nhỏ tàn non đẫm ướt

Ngập tràn một dòng sông

 

Làm sao anh hiểu được

Nỗi ngậm ngùi của trăng

Khi cánh mây tách lối

Làm ngọn thủy triều dâng

 

Làm sao anh thấy được

Em nhặt xác hoa rơi

Mùa anh đang nắng ấm

Em tuyết giăng kín trời

 

Làm sao anh biết được

Dằm xước sâu thật sâu

Mưa dốc tình trơn trượt

Trách. tại bởi mùa ngâu.

 

*

 

HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

Huế đã vào đông

 

Biết viết gì đây khi Huế đã vào đông?

Mưa thấm lạnh ướt giọt buồn phố nhỏ

Gió đông về chơi vơi như nỗi nhớ

Sông Hương buồn trăn trở những ưu tư

 

Chừ núi Ngự trầm ngâm chờ ai rứa?

Cánh chim nào xa xứ chửa hồi hương

Bước chân quen thuở tan trường lối cũ

Nhịp Trường Tiền in bóng dáng người xưa

 

Em vẫn chọn cho mình màu áo ấy

Đợi người về trong dáng cũ thân quen

Chừ viết tiếp vần thơ còn dang dở

Thuở ngày xanh năm tháng gửi vào thơ!

 

*

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Thơ 5 câu

 

1.

Lá thu buồn, lá thu rơi về cội

Bóng nắng và gió đưa lối

Cỏ ngậm ngùi

 

Thương tiếc

Một đời xanh!

 

2.

Chiều chập choạng, chiều chưa vội tắt

Sóng vụng về hôn bờ bãi gần xa

Con ốc về nhà

 

Chạng vạng

Hạt cát hóa sao sa...

 

3.

Chợ ngày, lao xao mua bán

Em gánh tảo tần bạc áo vai gầy

Rau thì xanh và trái chín hây hây

 

Người mua đặt lên, trả xuống

Cuối chợ về, lăn lóc trái xanh cây!

 

*

 

THY AN

 

Tạp âm

 

tạp âm mùa hạ lùng bùng trên con đường chật hẹp

không phân biệt chim muông, súc vật và người

thính, thị giác nổ tung

những hình ảnh hỗn tạp không định nghĩa

tiếng động và màu sắc dồn dập

chen vào ngõ hẹp con tim

 

thời gian khoác lên màu nhẫn nhục

những chịu đựng và cám dỗ xô nhau

sau vòm lá là dung nhan khỏa thân

của tình nhân lặng lẽ

và những tháng ngày không cảm nhận

 

tháng mười đoàn du khách ghé muộn

thành phố đền đài đen đúa

những câu hỏi quái dị của lịch sử

vang lên trầm buồn

bên cạnh những tượng đồng đen xịt

tóc tai thất thập

trí nhớ lung lay

 

mặt trời yếu ớt trên vai

con bướm vàng hiếm hoi tìm bến đậu

giữa bao nhiêu tạp âm xào xáo

đi qua và trở về

như mây, như mưa vọng động

trong lặng lẽ bất chợt của thi ngôn

 

 

Trú đêm

 

(Tặng Trịnh Y Thư)

 

tôi bắt không được vạt nắng xuyên qua kẽ lá

nên chạy tìm con ốc xám trên rêu

bò thật chậm

như cuộc đời đi qua ngõ tối

mùa thu không đủ ân cần

nên lòng chưa rộn rã

chút khát khao thức dậy

trong khu vườn hoang dã đẫm mưa

 

tôi tìm chưa ra hương thơm của hoa hồng

nên gai đâm chảy máu

chà xước thịt da

đam mê lên tiếng thiết tha

giữa những ta bà vọng động

gió sương mùa đông

thấm qua vai áo

vết tay run run huyễn ảo

 

tôi về không kịp mùa xuân huyên náo

như bình minh trễ hẹn cùng dòng sông

âm vang núi rừng thồn thức

những trái tim phiêu lạc

trú đêm dưới mái hiên xiêu

nhìn qua khe cửa

chồng sách cũ phai màu

thiên thu trở mình trên giấy

 

tôi vẫn là tôi như vậy

ngàn năm thổi suốt qua lòng…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thả lỏng hết canh đời nhức nhối / vành đai nghiệt ngã của thông đồng / cái chết. niềm đau chìm thất lạc / một thoáng tâm thiền nơi ngộ không
thở lên cầu lộng chân mây/ loa xa nhánh nữa cởi vai sông triền / từng say đắm rượu bách niên / cây nhân gian sẽ nhện phiền muộn giăng / bím thư sinh bới lọn mầm / lưới yêu mị chải lệch tâm lược ngà / nhá nhem đóm lội tịch tà / cái hôn ám cũ tách ra giữa vời
Một nhà phê bình văn học ngoại quốc đã nói đại ý: Nếu các nhà thơ hiện đại không có độc giả, họ có thể tạo ra độc giả. Đây thuộc vào phần lớn thi tài của nhà thơ. Để có được một bài thơ ra thơ, nghĩa là, được sinh ra từ cảm xúc thực, có sự mới lạ của chữ và nghĩa, và ít nhất là có nhạc thơ. Thơ hiện đại có khi nghiêng về lý sự mà coi nhẹ cảm xúc. Làm thế nào để một bài thơ triết lý, suy tư, gây được rung động Thơ nơi người đọc? Thơ Nguyên Yên có một gợi mở như thế. Thơ của cô trầm tĩnh, đầy những suy tư triết lý, và táo bạo một cách sáng suốt để không phá đi thẩm mỹ từ của thi ngữ. Cô tôn trọng thi ngữ, cô triết lý bằng cảm xúc thơ (là khi trái tim phỉnh cái đầu… ), và vì vậy dòng thơ hiện đại của cô bật lên được nhạc chữ rất riêng của thơ tự do, đọc lên, có được cảm xúc đọc một bài thơ, cảm được cái mới lạ của chữ, nghĩa, hình ảnh. Suy tư mà vẫn ánh lên nét thơ mộng, lãng mạn, đặc biệt là những bất ngờ ở cuối bài thơ. Đó là những yếu tố mà thơ Nguyên Yên đã chinh phục được người đọ
tôi xòe bàn tay gọi màu vàng / gọi màu cam màu đỏ của ráng chiều. gọi màu xanh của mây trưa. ôm hôn những cánh mỏng phía trên đầu gió / nhưng trái tim tôi không quyền phép bàn tay tôi quá nhỏ / đóa hoa không màu
tháng hai/ ngôi nhà xám có ánh sáng hắt ra/ như ân huệ sót lại của đêm/ người con gái ngồi cạnh bàn hoa/ nhớ trăm điều cổ tích/ ngón tay mân mê/ trên những trang sách cũ già...
"Chén rượu này rót xuống/ tạ ơn đất bao dung/ chén rượu này ngửa mặt/ tôi chuốc mình,Tân Xuân. -- Những câu thơ trầm buồn trong bài thơ "khai bút đầu năm" của nhà thơ Trần Mộng Tú, mang phong vị mùa Xuân nhưng vẫn man mác nỗi sầu xa xứ.
bềnh bồng tiếng hát ngợi ca xuân quê hương thanh bình / một thoáng nghe chừng tâm can tỳ phế thận đau nhói / gợi nhớ những cảm xúc chông chênh ngậm ngùi chới với ̶ ̶ ̶ sóng sánh trong ảo giác mất thăng bằng buổi giao thời
Nén nhang ngày Tết sao mà thơm/ Khói bay vào mắt làm mắt buồn/ Mắt buồn nhưng chỉ ngân ngấn lệ/ Tuổi con đã hiểu lệ như sương. -- Những câu thơ ngày Tết không vui, mà buồn vì rưng rưng trong khóe mắt là màu thời gian...
em dáng mới tháng giêng về ngụ/ giọt bích ngần thư thái vô ưu/ ngày nguyên đán phô nguyên lời gió/ tóc thơm mây rạng rỡ ca từ
Trong mơ tưởng của tôi/ Âm thanh những sợi mỏng nhịp nhàng. Neo trên cùng một nhịp. Ngày và Đêm. Giấc mơ và thành tựu. Anh và em./ Trong mơ tưởng của tôi / Ánh sáng rực rỡ sóng, run trong ngực viên đá bổn mạng đại dương xanh. Nhốt vào sâu thẳm tiếng đập sóng gió. Tôi trôi. Phập phồng điểm hẹn. Nhịp vui trái tim đẩy dòng chảy thời gian rộn ràng trong mạch máu./ Trong mơ tưởng của em. Thương khó một mùa gặp gỡ. Dẫu bước chân em giờ như chiếc lá khô lăn theo năm tháng. Mộng mơ là cuống mỏng manh. Nuối nhìn mắt gió.