Jingle Bells nhớ

21/12/202321:15:00(Xem: 1932)

Xmas_image 3

Jingle bells… Jingle bells…

          Thuở xa xa ấy,

               Bên em… cùng quỳ

Lắng nghe em,

          Khấn thầm thì

            Ta người trần tục

                  Nghe gì được đâu?

 

Chúa ngôi cao

     Chắc nhiệm mầu

                      Nghe em Chúa khẻ

      Gật đầu… vậy thôi

Ta nghe chuông đổ

                 Liên hồi

Em còn xưng tội

               Ta ngồi… ngắm em!

 

Sương khuya ướt lạnh,

                      Bê-lem

          Tiếng leng keng,

              Jingle bells diệu kỳ

Nhìn cây thông,

                Ngỡ cây… si

A-đam xưa chắc

               Cũng vì thế thôi..?

 

Nhạc đêm,

         Ngợi Chúa ba ngôi

Bình an xuống thế…

               Và tôi… nguyện cầu…

 

 

– Trần Hoàng Vy

Kỷ niệm Noel xưa…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có nhiều người đã chọn treo cổ | tại sao các người lại bán con | mà không tự treo cổ mình lên | để làm thành những cái chết thật xúc động?
chảy từ bắc xuống nam | con rạch. và ngược lại | ầm ầm dòng suối | tung tóe văng những tinh thể hận thù
Thơ của ba thi sĩ họ Trần: Trần Mộng Tú, Trần Hạ Vi & Trần Yên Hòa...
Ước gì trẻ con* không chết. | Ước gì các em được đón lên trời, | tạm thời, đến khi chiến tranh | chấm dứt.
Vòng tròn gợn những nhịp hải hà của “đáy đĩa mùa đi”, nhớ câu thơ này của Nguyễn Xuân Sanh, có lẽ tại cái chao đi chóng vánh một chu kỳ xuân hạ thu đông, những mảnh phút giây tao tác trên đĩa thời gian, và đọng lại dưới đáy kia những hoài niệm buồn vui...
Ở đây có một bức tranh được đánh giá cao | đã bao đời khiến người ta mê say, xúc động, | và điều ấy vẫn được xem là đúng. | Một số người thế vẫn chưa thỏa mãn. |Họ còn nghe được cả tiếng mưa tuôn, | Cảm thấy cái lạnh của những giọt nước trên cổ, trên lưng, | Họ nhìn cây cầu và những người trên đó | như thể đang nhìn thấy chính mình | trong cuộc chạy kia chẳng lúc nào ngừng.