Trang Thơ Thứ Bẩy

13/01/202407:19:00(Xem: 2296)
nghieu-de
Tranh Nghiêu Đề.



LÊ CHIỀU GIANG

 

Khói của nhang tàn

 

Gió Sài Gòn làm chết tươi

đất Bắc

Ta đứng giữa lòng Hà Nội phấn son

Ánh đèn đêm và                   

Phố sá chao nghiêng

Lòng thoi thóp. Nhớ

trăm bài thơ cũ.

Đôi mắt Sơn Tây cứ nằm trong sách vở

Và phố xưa ghi dấu dáng kiều thơm…

 

Nắng gió không phai

Chữ, nghĩa…nằm im

Phùng Quán xanh xao

Những yêu cùng ghét

Nhọc nhằn quanh đây. Mưa, phố

Trần Dần.

Hoàng Cầm đảo điên viết

Về Kinh Bắc

Ơi những oán hờn

 Đã của trăm năm

 

Ta đốt thơ. Gọi:

Oan hồn tù ngục

Chút khói nhang. Bay

tới cõi

Muôn trùng…

 

*

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Lại tuyết

 

Chân như cội gốc sa mù

Đời hơi nước tận căn tu hải hà

Trắng rờn rợn trắng màu da

Phả trong đêm tịch mịch là phù hư?

 

Trời vừa băng giá thiên như

Long lanh lạnh cõi cầm thư giọt huyền

Em từ ảo ảnh uyên nguyên

Trắng da, dài tóc mộng thuyền quyên hoa

 

Tuyết bay phủ chốn sa hà

Ủ trong tám cõi mầm là sinh sôi

Ước xưa nắng rụng mồ hôi

Ngày nghe tuyết chảy đơn côi về chiều!

 

Bốn bề rợn trắng chân chiêu

Ta đi vấp cái mỹ miều lạnh băng...

 

 

Một hôm lòng có sóng

 

Ấy là lúc mắt chạm hoa

Say hương bảng lãng vỡ òa sóng dâng

 

Là khi ta áp… thật gần

Môi thơm run rẩy một lần chạm môi!

 

Là khi hai đứa bên đồi

Nghe tim rạo rực chợt hồi hộp…run…

 

Ngày xa, sóng nhớ …điệp trùng

Cứ thao thiết vỗ vô cùng dư âm…

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

Hay [là] hoặc[là]

 

Thơ hay

sao lại chết người

       Người hay

       sao lại chết tôi

       bụi bờ

Tôi.  hay cá mú phạc phờ

Sông cạn queo nước bãì bờ khô lâu

       Đời hay

       gió máy lào xào

       Cây tre buồn ngủ

       ngọn sào đi riêng

Tình hay

ở tư thế ghiền

       Người người xúm lại

       cùng khiêng nhau về

 

 

Nhìn anh về

 

(Hậu cảnh trắng toát. Tiếng nằn nì vọng dội đều đều).

 

Thì cứ cầm hộ cho một chốc

không có tính toán không có công

phu hàm dưỡng chi hết cả chỉ

là lật qua lật lại mặt trái mặt

phải những quân bài bày bố sẵn

 

Những đụn rơm làng đùn lên mũ mãng

lóc cóc nhìn anh về thổ mộ xưa

hạ mã quỳ pháo

mùa gặt kín đáo giữa khung trời

lúa vàng tươm mồ hôi bắp vế non

lưng thắt ba đồng ruột tượng

xướng danh đồng đất nẻ phì nhiêu

mẹ phì nhiêu đẻ bầy con cáo

cầy phì lũ

bệnh trời nhiệt thán ngồi chơi lâu

mấy tay anh chị âm mưu quần thảo

anh phẳng phiu y quỡn bề bề

cà-la-goách nắm đầu lôi đi

thì về ngồi chiếu xanh

chiếu bí. tướng

 

(Tiếng nằn nì vọng dội hồi hai).

 

Mở ra đi em

sấp ngửa này có mình mình biết

con trốt hốt đi kho tàng

mà thế gian ì xèo vẫn sống

mở ra đi

mở hi hí mi rèm e lệ

mở he hé răng khểnh cười duyên

mở chói chan hạnh phúc ngùi ngùi

mở toang hoác

thân nhà

bụng biển

sấp ngửa này

phên trào

dậu hứng

 

Ôm lâu.  bia.  cuồng nộ

tệ hại bùng nhùng cái giải

rút

bao bì láng trơn

ồ gái đi đàng nào

nhìn anh về tháng năm bụi phỉ

(bụi ngoài đời bám riết hồn du)

chống chõi cuồng lưu đất cồn

đẩy đưa nhằm cơn bão

bữa không thức gì đá mạnh văng vào nông sâu

những chiếc lon thời thượng

 

Núm hồng bật đèn

xanh

thâm chốn mẹ

 

*

 

LÊ HƯNG TIẾN

 

Cô bé và những người lạ

Quả tim được lôi ra từ trong túi thời gian
Mỗi tên mỗi tuổi thức miệt vườn xưa sau muộn
Cô bé vẫn hao gầy vầng trăng khuyết
Và thới từng thớ thịt lên miệng đất thờn bơn
Khoả nước trung trinh.

Cô bé đẹp khi mùa về rầu lá
Có anh nào lạ dẫm ướt vạt sương

Cô bé buồn khi chiều nghiêng đổ
Có anh nào lạ vỗ mành tiếng chuông

Cô bé giận khi bắt đầu đến
Có anh nào lạ nhớ quên mùa sau

Cô bé khóc khi lòng phố vắng
Có anh nào lạ giăng sợi hồng ngang vai

Cô bé nhớ khi đêm nao đồng bóng
Có anh nào lạ lóng ngóng phía hồn hoang

Quả tim được lôi ra từ trong túi thời gian
Mỗi tên mỗi tuổi chòng vòng nhơ nhớ
Hạnh phúc vẽ bằng máu và vầng trăng khuyết
Cô bé ướt sũng miền con gái
Có anh nào lạ lấy nước mắt đổ vào túi thời gian.


Thiền

Thiền trong sâu mắt
Cái phận người dìm dẫm đong đo
Chia ai chạng vạng rẻo vui buồn
Hoàng hôn có khói

Thiền trong cánh gió
Đôi tay chạm hờ suy tưởng
Niềm hân hoan lạc lõng đôi bờ
Lối vào mù khơi

Thiền trong chân phố
Nỗi nhớ lan can từng ngõ cụt
Ai ngồi tâm tưởng vắt màu thời gian
Bàng bạc rỗng

Thiền trong ngôn ngữ
Trái tim ai giấu chiếc môi ngoan hạt ngọc
Cánh sen hồng ngậm chuỗi chuỗi sát-na từ sâu mắt
Cái phận người phả vào không khí

Thiền trong cội thức
Đêm đem cơ trần cởi sạch mùa riêng cũ
Con đom đóm tạc vào thảm cỏ phù hư
Ban mai lại độc hành


Thời vụ

Bỏ vào khoảng trống
Mấy vụ mùa thơ mảy may hạt
Ít ỏi phù sa

Trên cánh đồng triển hạn
Ai đó cầy xới lên sâu thẳm
Làm con chuồn chuồn đói những vầng thơ.

Khi đường bay lấm tấm vào sợi mưa
Ký ức bốc hơi về đỉnh núi
Ai đó cũ cái hồn nhiên và cái riêng tư

Những cái gọi trong thao thác
Làm hư hao từng mớ cơ thể
Trái tim dong ruổi làm đủ ưu phiền.

Bỏ vào khoảng trống
Tháng ngày qua lỏng chỏng đôi vai cày
Vụ mùa thơ gầy guộc giống

Ném mồ hôi từ sóng mắt
Chiều vật vã cho hồn chữ cày cáy
Vụ mùa thơ chồi lên tư lự

Bỏ vào khoảng trống
Bỏ vào khoảng không.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là câu kết một bài thơ của nhà thơ Iya Kiva, là một trong nhiều nhà thơ trẻ Ukraine hiện nay. Bà đã dùng câu thơ “Tháng hai. Lấy mực ra và khóc” của thi hào Nga Boris Pasternak (February. Get ink and weep!) để làm tựa đề cho ba bài thơ của bà. Cùng với các nhà thơ Ukraine khác như, Taras Shevchenko, Pavlo Vyshebaba, Oksana Zabuzhko, chúng ta thấm thía hơn thân phận dân tộc Ukraine, máu và nước mắt họ làm cháy bỏng trái tim thế giới.
Valentine's Day, đọc Thơ tình của những thi hào xuất chúng nhất thế kỷ... Dịch giả Thân Trọng Sơn chuyển ngữ.
Trích từ trang 107-110 trong tuyển tập: KHÁNH TRƯỜNG & BẰNG HỮU Phỏng vấn - Nhận định - Tâm Cảm - Thơ Nhiều người viết về Khánh Trường dày 620 trang, NXB Mở Nguồn đang lưu hành trên mạng Barnes & Noble
ĐỢI Ăn sáng một mình Một mình ăn buổi sáng. Gặm nhấm muỗng nĩa và tách cà phê Gặm nhấm vỉa hè Gặm nhấm sự chờ đợi.
Thượng Đế ơi / Vợ con đâu / Con, cháu con đâu / Anh, chị em con đâu / những người bạn hàng xóm của con đâu...
buổi chiều trầm lắng trống trải / chiếc ghế mây nhẫn nhục không than vãn / con chim hồng âm thầm chuyền trên ngọn cây / người nhắm mắt thở nhẹ âm âm u u trên võng...
Từ những ý nghĩa của bút hiệu Nhã Ca, tôi có thể viết ra một đoạn bói số mệnh nhà thơ:“Nhã Ca: tuy là một loài cỏ dại, nhưng có tiếng thơ thanh thoát tao nhã bên ngoài, bên trong chứa đầy nghịch ngợm, khác thường. Trải qua cuộc sống thăng trầm, tiếng thơ trở thành tiếng ho, tiếng nôn mửa, rồi tiếng thơ đó, về chiều, lắng đọng thành âm điệu cà sa.” Tác phẩm “Nhã Ca, Thơ” toàn tập cho phép tôi có cái nhìn tổng thể và cũng trả lời được nỗi niềm thắc mắc của cậu học trò mới lớn, khi đọc bài thơ “Vết Thẹo.”Từ tuổi thiếu niên vươn lên tuổi thanh niên, ngoài trừ thân xác nẩy nở, trí tuệ cũng gia tăng tò mò và tưởng tượng. Hầu hết, tò mò tưởng tượng lúc đó, hướng về phụ nữ, đối với tôi là một nhân vật thần bí. Khi vô tình đọc được bài thơ “Vết Thẹo”, tôi vô cùng sửng sốt. Tôi sống tự do trong thân thể mình / Nghe vết thẹo lớn dần và mọc rễ.” Đọc lên, nghe vừa lạ lùng, vừa khiêu khích, vừa bí mật.
Thơ của ba người: Lưu Diệu Vân, Trần Hạ Vi, Thy An...
Viết đôi dòng thư pháp ca ngợi Đức Thế Tôn mực loang như nước mắt ngấm ơn sâu vào hồn.