49

26/04/202400:00:00(Xem: 5967)

49

 

20210620_144514
Tranh Ann Phong – Những Đứa Con Thời Loạn

 

tháng tư đưa tay nhặt

vỡ nát của ngày xưa

còn đây, chồng sách cũ

những quả chín trái mùa

 

còn đây, chiều gió nổi

những ngôi mộ rạp mình

bia gỗ nào run rẩy

hồn linh nào tủi thân

 

chiến trường lâu đã nguội

hơi sắt và hơi đồng

mấy chục mùa hoa rụng

hư không tìm hư không

 

đã khô dòng máu ấm

cho đất mẹ não nề

cát vàng trôi đầu sóng

Nhật Tảo thôi hoài vọng

súng lắp đạn u mê

 

xếp origami

từ những trang sách cũ

xếp người chồng, người yêu

xếp người cha mất tăm

xếp người con mất biệt

 

với mũ bạc đường trưa

với giày sô bùn đọng

với mặt người bụi loang

trên mờ phai thù hận

 

xếp điệp trùng gian nan

xếp phũ phàng kết cuộc

xếp một thời quặn đau

xếp vết thương còn buốt

 

phóng cả vào không trung

một phần của người sống

một phần của người chết

một chút của non sông

 

bay lên tầng mây thẳm

thanh thoát trang sách vàng

một ngày mưa rất ngọt

vào đất giải mối oan

 

kc Nguyễn

  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông đem lại chút bão giông | hát ca một đời hao hụt | hôm qua và ngày mai | thế giới vỡ tung trước mắt
Sống đến một lúc nào | nhìn xung quanh hết thấy con nít. | Biết ngay | hồn nhiên tự tại chết ướp trong khôn ngoan.
Nhà thơ Vũ Trọng Quang bảo mũi tên ấy bay hoài bay không tới. Làm sao bay kịp thời gian. Hoặc giả như vầy. Nơi tôi ngồi cố định, và. thời gian đi qua đi qua. Khi lời thơ vừa thốt lên là lúc tôi rơi mất thời gian. Không gian nào giữ những lời đi. Ở những bài thơ sau đây bạn có thể thấy được nơi thời gian và không gian gặp nhau trong nhịp lẫy tình cờ. đã ra đi là muôn đời ở lại…Bây giờ là bao giờ??? Bao giờ là bây giờ!!!, chiếc kim đồng hồ lẩn thẩn/ như con kiến già bò trên miệng chén… …Bạn cùng tôi như ai kia thập tự vác mình qua đông gió, cứu chuộc nỗi tàn phai của Màu thân thể ngó chừng cũng cũ cùng sự lãng quên muôn đời, để có thể trong thế giới siêu hình yên tĩnh của ta được an ủi Mưa trầm trầm dương thế/ Ngấm sâu miền âm gian… , dù mưa không dội sạch được những linh hồn run rẩy, và dẫu Đó là cánh cửa bí mật/ từng khép cửa linh hồn…
hết xuân sang hạ | hồi cư chiếc buồn | một mình vẫn | một mình luôn
người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh | con cóc nhảy ra và ngồi đó ̶ ̶ ̶ vừa lắng nghe | vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”
Khóc mùi một trận đi, quê núi | Vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm | Trả hết về xưa cho gió xóa | Để hồn ươm vạt nắng vàng im |
và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta